“Bao giờ mình nói với cậu mấy lời đó? Rõ ràng là mình chỉ biết được từ cậu, vậy mà giờ cậu quay sang đổ lên đầu mình? Ai chẳng biết là chính cậu đã lan truyền chuyện này ra ngoài!"
Đúng là tờ đơn đó do anh trai cô ta lấy trộm về. Trong lòng cô ta vẫn hậm hực chuyện Khương Thanh Nhu "cướp" lại tờ đơn, nhưng bề ngoài... thì tuyệt đối không thể lộ sơ hở.
Thế là cô ta cố ý "vô tình" tiết lộ với Tần Lộ Lộ, rồi ngồi đợi màn kịch diễn ra.
Chỉ là sự việc lần này đã vượt ngoài tầm kiểm soát, Khương Phi sao dám nhận mình là người khởi đầu?
Nếu sự thật bị lôi ra ánh sáng, người sai rành rành chính là cô ta.
Cô ta cũng không hiểu tại sao hôm nay Khương Thanh Nhu lại lanh lợi như thế. Trước giờ chỉ cần ai hỏi đến là cô ta đã lắp bắp, cúi đầu không nói được câu nào kia mà.
Với lại, Khương Phi vẫn luôn cho rằng Khương Thanh Nhu không hề biết tờ đơn vốn là của cô ta.
Vì anh hai nhà họ Khương nổi tiếng bênh người nhà hơn bênh lý lẽ, chuyện bao che thế này đâu phải lần đầu.
Khương Phi từng nghĩ, Khương Thanh Nhu cũng sẽ mặc định rằng tờ đơn đó là do anh hai ra tay "giành" từ tay cô ta về.
Còn Tần Lộ Lộ lúc này đã há hốc miệng, không biết là vì sợ hay vì sốc nữa.
Người mà cô ả luôn tin là hiền lành bao dung như Khương Phi, lại có thể... trở mặt chối bay mọi thứ ngay tại trận?
Mới vừa nãy thôi, chính vì Khương Phi "ngầm đồng ý" nên cô ả mới mạnh miệng dám đứng ra tấn công Khương Thanh Nhu.
Vậy mà bây giờ... Khương Phi nói lật là lật, phũ phàng cắt đứt mọi liên quan?
Nghe những lời vừa rồi, trong lòng Khương Thanh Nhu lại càng hả hê.
Khương Phi à Khương Phi, cái bẫy này dù cô ta muốn hay không thì cũng phải bước vào. Không vào cũng phải vào.
Cô làm bộ mặt càng lúc càng đau lòng, bàn tay trắng như ngọc che nửa mặt, giọng nghẹn ngào: “Vậy ra... chỉ vì nghe mấy lời đồn đại vô căn cứ mà chị lại đối xử với em như thế sao? Chị không tự biết mình có viết đơn đăng ký hay không à? Người ta nói là em sửa đơn của chị mà...”
Nói xong, cô còn khẽ nấc lên vài tiếng. Thân hình nhỏ bé như không đứng vững, khẽ ngồi thụp xuống ghế. Hai bàn tay che lấy gương mặt nhỏ nhắn đầy tội nghiệp, đôi vai khẽ run rẩy.
Cảnh tượng ấy khiến đến cả Bạch Trân Châu cũng thấy trong lòng có gì đó không đúng.
Đúng thật, Tần Lộ Lộ nói rằng Khương Thanh Nhu sửa đơn đăng ký của Khương Phi.
Nhưng nếu Khương Phi chưa từng viết đơn, thì lấy đâu ra cái để sửa?
Nếu đã không viết, tại sao từ đầu cô ta không đứng ra bác bỏ tin đồn? Lẽ nào... cô ta cứ thế để mặc người ta vu khống em họ mình?
Ai cũng thấy rõ mấy ngày nay Khương Thanh Nhu trong đội múa chịu bao nhiêu ánh mắt dòm ngó, bị nói xấu không biết bao nhiêu lần.
Khương Phi... sao có thể thờ ơ như vậy?
Có người nhẹ giọng khuyên: “Đừng khóc nữa, khóc hỏng lớp trang điểm thì sao mà lên sân khấu biểu diễn được? Giờ lo chuẩn bị tốt mới là quan trọng nhất mà.”
Bạch Trân Châu thì cau mày, nghiêm giọng hỏi Khương Phi: “Chuyện này là thật à?”
Trong lòng Khương Phi rối loạn cả lên. Vừa nãy vì quá vội biện minh mà cô ta lại bỏ qua chi tiết quan trọng này, để Khương Thanh Nhu nắm được điểm yếu.
Cô ta lắp bắp: “Mình... Mình không nghe rõ... Mình không biết Tần Lộ Lộ nói gì...”
Tần Lộ Lộ tức đến run người. Cô ả hét lớn: “Cậu nói linh tinh gì thế??? Làm sao cậu có thể không biết? Chính miệng cậu nói với mình cơ mà!”