“Khương Phi, mình vẫn luôn đứng về phía cậu, vậy mà hôm nay cậu lại đối xử với mình như thế à???”
Khương Thanh Nhu suýt nữa không nhịn được cười.
Cô hít sâu một hơi, giữ vững biểu cảm rồi mới hạ tay, quay sang cô gái vừa an ủi mình, gượng gạo nở nụ cười: “Cảm ơn cậu... Bình thường chẳng ai từng nói mấy lời như vậy với mình cả.”
Cô gái kia nhìn đôi mắt đỏ hoe của Khương Thanh Nhu, xúc động định đưa tay lau nước mắt giúp cô... nhưng lại phát hiện chẳng có giọt nước nào cả.
Lúng túng, cô gái liền rụt tay lại.
Khương Thanh Nhu nhanh chóng đứng dậy.
Đùa à, cô không ngu đến mức khóc thật đâu. Mỹ phẩm thời nay đâu có chống nước, mà lớp trang điểm hôm nay chính là vũ khí của cô. Hỏng là thiệt to!
Giờ mới là lúc phải lôi kéo cái con ngốc dễ lợi dụng Tần Lộ Lộ kia.
Cô nhẹ giọng, êm ái nói với Tần Lộ Lộ: “Tần Lộ Lộ, mình không trách cậu đâu. Mình hiểu mà. Nếu không có sự ngầm đồng ý của chị mình thì cậu cũng đâu dám làm lớn chuyện đến mức này.”
“Dù gì tin đồn đó cũng liên quan đến cả hai người, một là mình, hai là chị ấy. Chẳng lẽ là mình tự bịa ra để vu khống chính mình sao?”
Sau đó cô quay sang Khương Phi, ánh mắt đong đầy thất vọng, khẽ cắn môi rồi mới mở miệng “Chị à, thì ra chị ghét em đến mức đó sao?”
“Nếu trong lòng chị thấy tủi thân hay không cam tâm chuyện gì, thì cứ trực tiếp trút lên người em là được rồi. Tại sao lại lôi cả anh cả của em vào?”
“Chị có biết... anh ấy đi lính vất vả thế nào không? Có biết anh ấy đã vì Tổ quốc lập bao nhiêu chiến công, bao nhiêu lần đổ máu?”
Giọng cô cao lên, đầy phẫn nộ: “Sao chị có thể làm vậy với một người quân nhân chính trực, đầy lòng vị tha như anh ấy?”
“Chị có biết, trong thời buổi này, chỉ cần một lời đồn cũng đủ để hủy hoại cả đời người không?”
“Anh ấy luôn cống hiến thầm lặng vì dân vì nước, chị không thấy xót xa à? Lương tâm chị không đau à???”
“Chị ghét em thì em chịu được nhưng chị không thể đối xử như thế với một người lính.”
“Không chỉ vì anh ấy là anh trai em, mà bởi vì... chúng ta phải tôn trọng tất cả những người chiến sĩ đang ngày đêm bảo vệ bình yên cho đất nước này!”
“Không có họ, lấy đâu ra cuộc sống hòa bình cho chúng ta hôm nay!”
Vừa dứt lời cô liền ôm ngực, dáng vẻ như thể đang đau lòng thay cho Khương Phi.
Mới giải phóng được bao lâu đâu? Hiện giờ, quân nhân Giải phóng quân được người người kính trọng, ai mà dính phải tội danh bôi nhọ quân đội thì chắc chắn sẽ bị dư luận lên án gay gắt.
Đây là “món quà” đầu tiên Khương Thanh Nhu dành cho Khương Phi.
So với việc sau này Khương Phi dùng sự “mưu mẹo” của mình để quét sạch cả nhà Khương Thanh Nhu, thì lần này chỉ là khởi đầu nhẹ nhàng thôi.
Khương Phi nhất thời nghẹn lời, sau đó cũng muốn lên tiếng giải thích, nhưng lại bị Triệu Tiểu Chi kéo đi.
Ngay cả những người bạn thân từng kề vai sát cánh cũng nhìn cô ta với ánh mắt trách móc: “Tiểu Phi, chuyện này thật sự là như vậy sao?”
Những cô gái khác đều chạy lại an ủi Khương Thanh Nhu, đến cả Bạch Trân Châu cũng đem hộp bánh bổ sung năng lượng của mình đến cho cô.
Khương Thanh Nhu không khách sáo chút nào, nhận lấy hộp bánh nhỏ xinh đó rồi nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn cậu, cậu đúng là người tốt.”
Vừa mới “diễn” một màn lớn, cô thật sự hơi đói rồi.