Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 13

Trước Sau

break

Tần Lộ Lộ cũng nhìn cô bằng ánh mắt đầy cảm kích: “Thanh Nhu à, không ngờ cô lại là người biết lý lẽ đến vậy.”

“Nếu không có cô, hôm nay tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được tiếng oan. Sau này có chuyện gì, tôi nhất định sẽ báo đáp cô, làm trâu làm ngựa cũng cam lòng!”

Khương Thanh Nhu phẩy tay, cười yếu ớt: “Cậu nói gì kỳ vậy? Mình kết bạn đều là chân thành với nhau, sao có thể để cậu phải làm trâu làm ngựa vì mình được?”

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng thật chất là muốn ám chỉ cô đâu có phải loại giả tạo như Khương Phi.

Bên trong đang ồn ào náo nhiệt thì bên ngoài cũng đã có vài người lặng lẽ đứng xem.

Một người trong số đó khẽ nói với người đang đứng phía trước, dáng người cao lớn, lưng thẳng, trông đầy uy nghi.

“Đoàn trưởng, chuyện cô gái đó nói nãy giờ... anh có muốn cho người điều tra không ạ? Nhỡ đâu thật sự có kẻ bôi nhọ quân nhân xuất ngũ thì sao?”

Người kia chính là Sầm Thời, anh chậm rãi cất lời, giọng trầm thấp nhưng mang theo chút lười biếng: “Không cần.”

Chuyện mấy cô gái nhỏ chơi trò vặt vãnh, chẳng đáng phải làm to chuyện.

Dứt lời, anh sải bước rời đi.

Những người phía sau cũng vội vàng bước theo.

Người đi sau cùng chợt nhớ lại lời của cô gái xinh đẹp lúc nãy, trong lòng không khỏi âm thầm giơ ngón cái.

Thời bình mà có người trẻ tuổi suy nghĩ chín chắn như vậy, quả thực không nhiều.

Nhưng khi nhìn bóng lưng uy nghi và điềm tĩnh của Sầm Thời phía trước, cậu lại bắt đầu thấy lo.

Rốt cuộc là ai ép Đoàn trưởng Sầm tới làm giám khảo cho buổi tuyển chọn lần này vậy?

Đường đường là một đoàn trưởng, sao lại phải tham gia vào mấy chuyện lặt vặt như thế này?

Đúng là khổ cho những người dưới như bọn họ!

...

Ngay sau khi Khương Thanh Nhu dứt lời, tiếng loa phát thanh vang lên.

“Buổi đánh giá phần thi múa chính thức bắt đầu, mời mọi người chuẩn bị, lên sân khấu theo thứ tự bốc thăm!”

Lời thông báo vừa vang lên, phòng hóa trang lập tức trở nên im ắng.

Ai nấy đều quay về chỗ của mình, thấp thỏm bất an, vô cùng căng thẳng. Dù sao thì những chuyện rắc rối vừa rồi cũng không quan trọng bằng tương lai của bản thân.

Khương Thanh Nhu cũng thấy bồn chồn.

Điều khiến cô lo lắng là không biết nên chọn nhảy múa dân tộc Thái hay nhảy đường phố...

Cuối cùng cô cắn răng chọn múa dân tộc Thái. Dù cô học là phiên bản hài hước, nhưng nếu nghiêm túc nhảy, chắc... cũng tạm ổn?

Còn nhảy đường phố thì vào thời điểm này có vẻ không phù hợp lắm, hơn nữa cũng không đáp ứng yêu cầu của bài thi.

Khương Phi nhìn gương mặt mộc trong gương, vô cùng sốt ruột. Cô ta thật sự hối hận vì vừa rồi cãi nhau với Khương Thanh Nhu.

Không những chịu thiệt, mà ngay cả đồ trang điểm cũng chưa dùng đến.

Trước đó, cô ta đã định dùng đồ của Khương Thanh Nhu. Mấy món đồ trong phòng hóa trang làm sao bằng được đồ cá nhân của cô chứ?

Vô thức, cô ta quay sang nhìn Khương Thanh Nhu, ánh mắt như đang van nài.

Khương Thanh Nhu đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, đôi mắt đào khẽ cong, đuôi mắt hiện lên nét quyến rũ dịu dàng.

Vẻ mặt Khương Phi lập tức trở nên lạnh lùng. Người khác có thể không nhìn ra nhưng cô ta hiểu rõ, Khương Thanh Nhu đang giả vờ ngây thơ.

Ánh mắt trao đổi giữa hai người vô tình rơi vào tầm mắt của Bạch Trân Châu, khiến cô ấy không khỏi quay sang nhìn Khương Phi, trong lòng đầy nghi hoặc.

Lẽ nào Khương Phi thật sự giống như lời Khương Thanh Nhu nói. Ngoài mặt một kiểu, sau lưng lại là kiểu khác?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương