Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 14

Trước Sau

break

Khương Thanh Nhu liếc thấy vẻ chán ghét pha chút nghi ngờ trên gương mặt Bạch Trân Châu, bèn hài lòng quay ánh mắt đi.

Khương Phi giỏi nhất là giả vờ ngoan ngoãn, chẳng lẽ một diễn viên chính hiệu như cô lại thua kém sao?

Không mượn được đồ từ Khương Thanh Nhu, Khương Phi lại đưa mắt nhìn sang Bạch Trân Châu.

Vừa rồi chính cô ấy nói sẽ dẫn cô ta đi mượn đồ trang điểm.

Nhưng vừa mới bước tới, Bạch Trân Châu đã lạnh giọng ngăn lại: “Mọi người đều đang nghỉ ngơi, cậu đi đi lại lại làm gì?”

Cô ta bị từ chối trắng trợn.

Khương Phi không cam lòng trở về chỗ ngồi, nhìn gương mặt nhợt nhạt trong gương, rồi lại nhớ tới lớp trang điểm rực rỡ tươi tắn của Khương Thanh Nhu. Cô ta tức đến mức tay nắm chặt thành nắm đấm.

Thế nhưng cô ta nhanh chóng ép bản thân phải bình tĩnh lại. Dù sao thì khả năng điều chỉnh tâm lý của cô ta xưa nay vẫn rất tốt.

Kỳ thi múa đánh giá là ở kỹ năng cơ bản, chứ đâu phải chỉ nhìn vào gương mặt.

Khương Thanh Nhu là hạng người thế nào, cô ta quá rõ.

Chẳng qua chỉ là một bình hoa đẹp đẽ, rồi lát nữa sẽ tự bẽ mặt mà thôi.

...

Việc gọi tên nhanh chóng bắt đầu. Mỗi người chỉ có ba phút trình diễn.

Khác với những lần trước, lần thi này để đảm bảo công bằng nên điểm số sẽ được công bố tại chỗ, khiến ai nấy đều căng thẳng tột độ.

“Đoàn trưởng Sầm sao cứ ngồi phía sau thế? Anh ấy không tham gia chấm điểm à?”

Trong giờ nghỉ ngắn, Vũ Tư Minh ngồi ở bàn giám khảo khẽ hỏi người phía sau, rồi nhanh chóng liếc về hàng ghế cuối của khán đài.

Người lính phía sau có phần khó xử: “Anh cũng biết rồi đấy, Đoàn trưởng Sầm xưa nay vốn không hứng thú với mấy chuyện thế này. Nếu không phải thủ trưởng gây áp lực, thì anh ấy còn chẳng buồn đến đây.”

“Thủ trưởng?” Vũ Tư Minh ngạc nhiên.

Chuyện này sao lại dính dáng đến cả thủ trưởng cơ chứ?

Người lính vốn định giải thích, nhưng lại bị một tiếng ho khẽ ở hàng ghế sau làm giật mình im bặt.

Cậu ta hoảng hốt quay đầu lại, thì thấy Sầm Thời người họ đang bàn tán, chẳng biết đã mở mắt từ khi nào.

Anh mím môi, ánh mắt sắc lạnh, rõ ràng mang theo lời cảnh cáo.

Người lính kia vội vàng nuốt lại câu “Thủ trưởng là vì lo chuyện hôn sự của Đoàn trưởng Sầm” vào trong bụng.

Vũ Tư Minh cũng toan hỏi thêm nhưng vừa bắt gặp ánh mắt kia thì đã vội quay đầu về chỗ.

Đây chính là Đoàn trưởng Sầm lừng danh?

Bộ quân phục trên người anh thẳng tắp, từng đường nét trên gương mặt đều góc cạnh rõ ràng.

Sóng mũi cao, đôi môi mỏng, hàng chân mày sắc nét. Cùng chiếc cằm rắn rỏi tạo thành một dáng vẻ vừa nghiêm nghị vừa lạnh lùng.

Là đàn ông mà Vũ Tư Minh cũng phải thầm thừa nhận, người này đúng là quá mức tuấn tú.

Mà vẻ điển trai ấy chỉ là một phần, khí chất trên người anh mới là thứ thật sự khó mà rời mắt, tựa như một bức tường kiên cố không thể xâm phạm.

Cho dù không nói gì, chỉ ánh mắt thôi cũng đủ khiến người khác dè chừng. Vậy mà lại mang theo một sức hút khó cưỡng.

Một giọng đọc vang lên, cắt ngang luồng suy nghĩ của anh ta.

“Tiếp theo, số 39 Khương Thanh Nhu.”

Nghe đến cái tên này, Vũ Tư Minh khẽ nhíu mày. Đây chẳng phải là cô em gái hay bắt nạt Khương Phi, còn được đồn là đi cửa sau kia sao?

Không kìm được, anh ta nhìn về phía sân khấu với chút khinh thường trong mắt.

Nhưng rồi anh ta lại bất giác sững người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương