Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 15

Trước Sau

break

Cô gái trên sân khấu với đôi mắt cong cong như cười, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Nước da trắng hồng như sứ, trang phục múa ôm sát tôn lên từng đường cong quyến rũ. Eo nhỏ, chân dài, cổ tay thon gọn. Tỷ lệ thân hình hoàn hảo, rõ ràng là dáng người lý tưởng cho múa.

Vũ Tư Minh thấy cảm giác khinh thường ban đầu trong lòng mình bị xua đi ít nhiều, thậm chí còn có chút tiếc nuối.

Một nền tảng tốt như vậy, sao lại là kiểu bình hoa rỗng ruột đầy mưu mô kia chứ?

Người lính ngồi cạnh Sầm Thời thì lại tỏ ra phấn khích, nhỏ giọng thì thầm:,“Đoàn trưởng, đây chính là cô gái lúc nãy đã đứng ra bênh vực quân nhân đấy. Thật sự rất xinh!”

Sầm Thời hơi thu lại ánh mắt, đáp thản nhiên: “Nhớ rõ thân phận của cậu là quân nhân.”

Lúc này, Khương Thanh Nhu còn hồi hộp hơn bất kỳ ai. Tuy không xa lạ với cảm giác đứng trên sân khấu nhưng bài thi hôm nay lại là điệu múa dân tộc mà cô kém tự tin nhất.

“Sao còn chưa bắt đầu vậy?” Dưới sân có người giục.

Cô cắn răng, gật đầu lấy lại tinh thần. Một giọng nói trong trẻo vang lên cùng nụ cười tươi tắn quen thuộc.

“Chào các lãnh đạo, các giám khảo, em là số 39 Khương Thanh Nhu. Hôm nay em xin mang đến bài múa dân tộc Thái.”

Nói xong, cô hít sâu một hơi, theo tiếng nhạc bắt đầu bài biểu diễn của mình.

...

Ngồi sau cánh gà, Khương Phi còn hồi hộp hơn cả Khương Thanh Nhu.

Cô ta cảm thấy hôm nay Khương Thanh Nhu có gì đó rất lạ, liên tục xảy ra những chuyện nằm ngoài dự đoán.

Ngay cả điệu múa cũng khiến cô ta ngạc nhiên.

Trong lòng, Khương Phi âm thầm cầu nguyện.

Và chẳng bao lâu sau, lời cầu nguyện ấy dường như đã linh nghiệm khi từ sân khấu vọng đến tiếng cười rộ vang lên.

Khương Phi thở phào nhẹ nhõm.

Tần Lộ Lộ nhỏ giọng thì thầm: “Mình nhìn thấy vẻ mặt tự tin kia của Khương Thanh Nhu, còn tưởng cô ấy đã lén luyện tập cơ đấy.”

Có người phụ họa: “Đúng thật, đáng thương quá đi mất. Nếu là mình mà bị người ta cười vào mặt ngay trên sân khấu như vậy thì chắc xấu hổ chết mất!”

Trong lòng Khương Phi cười lạnh, chỉ đợi điểm số thấp lè tè của Khương Thanh Nhu được công bố.

Nhưng đợi mãi, ngoài mấy tiếng xôn xao từ phía sân khấu truyền về, vẫn không thấy bảng điểm đâu cả.

Sao vậy? Chẳng lẽ thấp đến mức không tiện công bố?

...

“Đoàn trưởng, cô gái này múa cũng hay ghê đấy chứ.” Một người lính đứng bên cạnh Sầm Thời nhịn cười nói nhỏ.

Không hay sao được?

Khuôn mặt đẹp như tiên giáng trần lại nhảy một điệu múa đầy hài hước, trông vừa buồn cười lại vừa thú vị. Nhưng có thể thấy rõ thân thể cô mềm mại, chuyển động cực kỳ nhịp nhàng.

Đó là kiểu “nghiêm túc mà gây cười”.

Sầm Thời vội thu lại nét cười thoáng qua nơi khóe môi, nghiêm mặt nói: “Không được nói người ta như vậy.”

“Vâng...” Người lính kia bĩu môi, nhưng vừa nghĩ đến mấy động tác lúc nãy của Khương Thanh Nhu lại không nhịn được mà suýt bật cười.

...

Trên bàn giám khảo phía trước, mọi người cũng đang bàn tán xôn xao.

Một cô giáo phàn nàn: “Động tác của cô ấy rõ ràng là tự biên tự diễn, căn bản chẳng phải điệu múa dân tộc Thái gì cả. Các người tuyệt đối không thể cho điểm cao được!”

Vũ Tư Minh lại lên tiếng: “Vũ đạo chỉ là phần phụ, phần chính vẫn là kiểm tra kỹ năng cơ bản. Mà cô ấy có nền tảng rất ổn.”

Tuy ban nãy anh ta cũng bật cười nhưng trong lòng lại không hề xem nhẹ Khương Thanh Nhu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương