Sự dẻo dai trong các động tác và độ liền mạch không gượng gạo chứng tỏ cô là một hạt giống tốt.
Cô giáo kia tiếp lời: “Nhưng những động tác đó thật sự quá lố bịch!”
Một vị giám khảo khác chậm rãi nói: “Thế nhưng những động tác khó cô ấy thể hiện được cũng cho thấy khả năng kỹ thuật đấy chứ.”
Cú xoạc chân ấy, lực phần eo bụng, sự mềm mại của tay chân, tất cả đều là thành quả của luyện tập không ít.
Đúng là có phần buồn cười, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng cô đã chăm chỉ rèn luyện.
Hơn nữa, việc đổi sang múa dân tộc chỉ được thông báo từ hai ngày trước. Với người không chuyên thể loại này, không thể chuẩn hóa mọi động tác trong thời gian ngắn là chuyện rất bình thường.
Trên cấp cũng đã chỉ đạo, lấy tiêu chí là kỹ năng cơ bản và tố chất cá nhân.
Mà cả kỹ năng lẫn ngoại hình của Khương Thanh Nhu đều rất nổi bật.
Nữ giám khảo ngồi ngoài cùng vẫn dán mắt theo dõi Khương Thanh Nhu từ nãy tới giờ, khẽ nói: “Hơn nữa, cô ấy xinh thật sự. Mà tiêu chí tuyển chọn có nhan sắc tốt chẳng phải cũng là một lợi thế à?”
Cô giáo kia sững lại, vô thức đưa tay sờ mặt mình, sau đó bật cười lạnh: “Thế thì còn gì là công bằng? Một thí sinh múa loạn xạ mà chỉ vì xinh đẹp là có thể đánh bại biết bao cô gái ngày đêm khổ luyện sao?”
Nói rồi, cô giáo liền chấm một điểm số cực kỳ thấp.
Vũ Tư Minh nhìn thấy thì không khỏi thở dài trong lòng. Xem ra Khương Thanh Nhu không có duyên với Đoàn Văn công rồi.
Tuy vậy, anh ta cũng chẳng thấy tiếc lắm. Dù sao thì từ lời kể của Khương Phi, anh ta cũng biết Khương Thanh Nhu chẳng phải kiểu học sinh múa xuất sắc gì, lần này đúng là có hơi “mánh khóe”.
Nhưng điểm anh ta chấm vẫn là dựa trên sự tôn trọng dành cho bộ môn này.
Vì trọng tâm của kỳ thi không nằm ở vũ đạo mà là kỹ thuật nền tảng. Múa dân tộc chỉ là một phương tiện để thể hiện kỹ năng mà thôi.
Quan trọng vẫn là căn bản.
Vì thế, điểm Vũ Tư Minh chấm không hề thấp.
...
Phía sau, một người lính đang quan sát không khí tranh luận trước mặt, không nhịn được thì thầm: “Đoàn trưởng, anh thực sự không chấm điểm sao? Cô gái này mà bị loại thì đáng tiếc quá.”
Sầm Thời không đáp, ngón tay thon dài vẫn bất động trên bảng điểm.
Chẳng bao lâu sau, điểm số được tổng hợp lại. Nhân viên ghi điểm nhìn thấy điểm của một giám khảo thấp hơn hẳn so với phần còn lại, chỉ biết lắc đầu thở dài.
Xem ra, cô gái xinh đẹp ấy sẽ không thể bước vào Đoàn Văn công rồi.
...
Trên sân khấu, Khương Thanh Nhu cũng nhanh chóng nhận ra tình hình.
Cô bình tĩnh cầm lấy micro, nói rõ ràng: “Thưa các vị giám khảo, em biết điệu múa vừa rồi của mình không thật sự đáp ứng yêu cầu của kỳ thi.”
“Thật ra em không chuyên múa dân tộc nên có thể phần thể hiện không được tốt. Em xin hỏi, liệu em có thể biểu diễn một đoạn với thể loại mình giỏi nhất để thể hiện kỹ năng cơ bản được không ạ?”
Lăn lộn trong giới giải trí bao năm, dù không nghe rõ khán giả nói gì nhưng cô thừa sức nhìn ra được nét mặt và phản ứng của họ đang bàn tán gì phía dưới.
Cô phải tự mình giành lấy cơ hội, dù cuối cùng bị từ chối, ít nhất cũng không phải tiếc nuối vì chưa từng thử.
Nữ giám khảo lúc nãy khen Khương Thanh Nhu xinh đẹp nhanh chóng giơ tay đồng ý, Vũ Tư Minh do dự một chút rồi cũng giơ tay theo.