Còn người chấm điểm thấp lúc đầu đương nhiên là phản đối, thêm vào đó cũng có hai giám khảo khác lần lượt không tán thành.
Tổng cộng là ba người đồng ý, ba người phản đối.
Ánh mắt các trợ lý lại đổ dồn về phía Đoàn trưởng của mình, nhưng nhìn gương mặt nghiêm nghị không dễ lay chuyển ấy, chẳng ai dám mở miệng.
Được rồi... xem như quân đoàn của chúng ta có duyên nhưng chẳng có phận với mỹ nhân vậy!
Ngay lúc kết quả tưởng như đã định đoạt, một giọng nam trầm thấp, lạnh nhạt vang lên từ hàng ghế cuối cùng: “Tôi đồng ý.”
Hàng ghế giám khảo phía trước gần như đồng loạt quay đầu lại.
Cái gì cơ???
Đoàn trưởng Sầm không phải đang... giả vờ ngủ sao?
Sao đúng lúc mấu chốt thế này lại lên tiếng?
Giám khảo Trần Lệ là người cho điểm thấp, bực tức lẩm bẩm: “Xinh đẹp đúng là có thể khiến một người đang giả ngủ phải thức dậy.”
Nói rồi bà ta hậm hực đá ghế, quay người lại hướng về phía Sầm Thời nói thẳng: “Nếu Đoàn trưởng Sầm đã tỉnh, giám khảo cũng chẳng thiếu người. Hôm nay tôi thấy không khỏe, xin phép nghỉ trước.”
Sầm Thời hờ hững đáp lời: “Nếu thấy không khỏe, sao không nói sớm? Không phê duyệt.”
Làm một người quản lý cả một đơn vị lớn, hằng ngày tiếp xúc đủ kiểu binh sĩ, ai đang viện cớ, ai thật sự có lý do, chỉ cần liếc mắt là anh nhìn ra ngay.
Sắc mặt Trần Lệ lập tức thay đổi. Vừa định lên tiếng phản bác thì đã bị Vũ Tư Minh kéo lại ngồi xuống.
Những giám khảo còn lại đều nhìn bà ta với ánh mắt dè chừng, cứ như đang âm thầm nhắc nhở bớt gây chuyện đi.
Trần Lệ đành nghiến răng nghiến lợi, miễn cưỡng ngồi xuống lại.
...
Lúc này, theo nguyên tắc số đông, người dẫn chương trình gật đầu ra hiệu cho Khương Thanh Nhu rằng cô có thể bắt đầu phần thể hiện kỹ năng cơ bản.
Khương Thanh Nhu thu lại ánh mắt dò xét, nghiêm túc bắt đầu biểu diễn những động tác cơ bản mà cô đã tập luyện suốt hơn mười năm qua.
Thậm chí trong lúc trình diễn, cô vẫn còn đủ tỉnh táo để phân tâm suy nghĩ. Ánh mắt co vẫn không quên liếc về phía người đã cho mình cơ hội ấy.
Tuy sân khấu cách xa hàng ghế khán giả, cô không nghe rõ được ai là ai, càng không thể biết họ đang nói gì.
Chỉ là cô nhớ rõ trong nguyên tác, nam chính cũng chính là một trong những giám khảo của buổi thi hôm nay.
Vừa rồi, cô đã âm thầm quan sát xem ai mới là nam chính. Nhưng mọi người đều mặc đồng phục tươm tất giống nhau, dáng vẻ chỉnh tề, khó mà phân biệt rõ, thế nên lúc đầu cô cứ ngỡ là anh chàng đẹp trai ngồi hàng đầu.
Không ngờ, phía sau còn có người khiến người ta phải ngỡ ngàng hơn.
Theo mô tả trong nguyên tác nam chính là người nổi bật giữa đám đông, diện mạo hiếm có. Anh ta là tổng đạo diễn bộ phận nghệ thuật của Đoàn Văn công, tài năng xuất chúng.
Tài năng thì cô chưa thấy rõ nhưng nếu xét theo diện mạo để nhận diện nam chính thì...
Rõ ràng người ngồi phía sau kia còn điển trai hơn! Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, đường nét hàm dưới sắc sảo như được đẽo gọt từ đá cẩm thạch.
Nói thật, còn đẹp trai hơn cả những bạn diễn nam từng hợp tác với cô, hoàn toàn hợp gu của Khương Thanh Nhu.
Vậy... người vừa cho cô cơ hội này, chính là nam chính sao?
Trong mắt Khương Thanh Nhu không giấu được chút tiếc nuối.
Anh mặc đồ kín đáo, nhưng dáng người thẳng tắp, rất có thể thân hình cũng không tệ.
Đáng tiếc thật. Đẹp trai thì đẹp trai, nhưng lại mù quáng từ khi còn trẻ.