Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 20

Trước Sau

break

Nhưng sau màn trình diễn rực rỡ của Khương Thanh Nhu, giờ nhìn Khương Phi có phần yếu ớt, gương mặt nhạt nhòa, quả thật khó gây ấn tượng với các sĩ quan trẻ phía sau.

Một người trong số họ còn định quay sang trao đổi với Đoàn trưởng nhưng quay lại thì phát hiện Sầm Thời không biết từ lúc nào đã nhắm mắt nghỉ ngơi rồi.

Cậu ta ngáp một cái, đành tạm xem tiếp.

Vũ Tư Minh nhìn được một lúc, cũng bắt đầu nhíu mày.

Đây không giống trình độ thật sự của Khương Phi.

Khương Phi càng nhảy càng rối loạn. Mặc dù múa dân tộc vốn là sở trường của cô ta, nhưng ngay từ lần đầu bước sai nhịp, sau đó liên tiếp mắc thêm hai lỗi nữa.

Đến cuối buổi biểu diễn, vành mắt cô ta đã đỏ hoe, cắn chặt răng, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên khuôn mặt.

Ai nhìn vào cũng không tránh khỏi có chút mềm lòng.

Trần Lệ khẽ thở dài: “Mặc dù có một vài lỗi nhỏ, nhưng vẫn là một mầm non có tiềm năng.”

Rồi cho luôn điểm cao, 98 điểm.

Các giám khảo ngồi bên cạnh không khỏi bối rối trong lòng. Vừa nãy cũng là “mầm non tốt”, nhưng lại bị bà ta chấm điểm cực thấp. Giờ người biểu diễn mắc lỗi thì lại chấm cao vút.

Dù sao thì, điểm số Trần Lệ cho cũng không quá bất hợp lý.

Vũ Tư Minh ban đầu định chấm đúng theo mức độ thể hiện. Nưng khi nhìn thấy gương mặt Khương Phi đẫm nước mắt, mang theo cả sự day dứt và tự trách, lòng anh ta mềm hẳn bèn chấm 95 điểm.

Viên sĩ quan trẻ phía sau cũng nhìn thấy Khương Phi khóc. Tuy cô ta không xinh đẹp bằng Khương Thanh Nhu, nhưng bộ dạng tủi thân đáng thương ấy vẫn khiến người khác mủi lòng.

Cậu ta nhỏ giọng nói: “Tôi thấy nhìn chung vẫn ổn mà, chắc không đến mức bị cho điểm thấp đâu nhỉ?”

Đến lúc này, sau bao màn biểu diễn, cậu ta có thể chắc chắn một điều rằng kỹ thuật múa của Khương Phi đúng là thuộc nhóm giỏi nhất.

Sầm Thời không biết từ khi nào đã mở mắt, lạnh giọng buông một câu: “Khóc lóc trong dịp quan trọng, thật kém khí chất.”

Câu nói kia lập tức khiến các giám khảo ngồi hàng đầu phải cảnh giác.

Vũ Tư Minh không nhịn được ngoái đầu nhìn lại, nhưng chẳng biết từ lúc nào Sầm Thời đã khôi phục lại vẻ lạnh nhạt, thu lại mọi cảm xúc nơi đáy mắt.

Các giám khảo phía trước thì lại bối rối rối như tơ vò.

Đoàn trưởng có ý gì đây? Không ai đoán nổi.

Cuối cùng, Trần Lệ đành miễn cưỡng chỉnh lại điểm số vì áp lực từ lời của Sầm Thời. Vũ Tư Minh cũng không tự chủ mà hạ nhẹ điểm xuống một chút.

Những người còn lại thì vẫn giữ cách chấm điểm theo đúng thực lực, cũng xem như không thẹn với lòng.

Tổng điểm cuối cùng của Khương Phi là 94 điểm. Khi nghe công bố, sắc mặt vốn đã trắng bệch của cô ta càng trở nên tái nhợt hơn. Tuy vậy cô ta vẫn giữ được bình tĩnh, nói một tiếng cảm ơn rồi lặng lẽ rời khỏi sân khấu.

Trước khi xuống, Khương Phi còn rưng rưng nhìn Vũ Tư Minh, khiến trong lòng anh ta dâng lên một chút áy náy.

Thôi vậy, lần tới mời cô ta đi ăn món gì ngon để bù lại vậy.

...

Trong phòng chờ kết thúc, Khương Phi bắt gặp Khương Thanh Nhu đang lim dim ngủ gật.

Cái đầu nhỏ của cô cứ gật gù. Mấy sợi tóc con trước trán đung đưa theo từng chuyển động, vô tình làm gương mặt kiều diễm của cô thêm vài phần ngây thơ, thanh khiết.

Nếu là bình thường, chắc chắn Khương Phi sẽ bước đến diễn một màn chị em tình cảm trước mặt mọi người.

Nhưng bây giờ, cô ta chỉ muốn khóc. Không phải vì điều gì khác mà bởi vì cô ta chưa từng nghĩ điểm số của mình lại thấp hơn Khương Thanh Nhu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương