Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 21

Trước Sau

break

Có người thấy Khương Phi khóc, nhưng vì chuyện xảy ra lúc nãy, không ai dám bước tới an ủi.

Dù ngày thường Khương Phi luôn được lòng mọi người, nhưng nghĩ đến những gì cô ta vừa làm hôm nay...

Ngược lại, lại có vài người tiến đến chỗ Khương Thanh Nhu. Cô vừa bị đánh thức thì tỏ ra hơi khó chịu, biết rõ trong số họ có người không có thiện ý, nhưng vẫn dịu dàng lên tiếng trò chuyện.

Có người hỏi: “Thanh Nhu, bình thường chẳng thấy cậu tập luyện mấy, sao lần này lại được điểm cao thế? Là phát huy vượt mong đợi à?”

Khương Thanh Nhu khẽ mỉm cười.

Giọng điệu châm chọc này quá rõ rồi còn gì?

Cô chớp mắt, tỏ vẻ khiêm tốn: “Cũng không hẳn là không luyện đâu... Các cậu cũng biết mà, cơ bản của mình vốn không tốt. Sợ tập ở phòng vũ đạo sẽ bị mọi người cười, nên dạo gần đây mình toàn dậy sớm luyện ở nhà, cũng xem như có chút kết quả rồi.”

Muốn nói cô may mắn phát huy bất ngờ ư? Chẳng ai tin được.

Thi thì có thể ăn may, nhưng múa là phải dựa vào kỹ thuật nền tảng.

Một cô gái khác tròn mắt kinh ngạc: “Nhưng rõ ràng Khương Phi nói cậu ngày nào cũng ngủ sớm dậy sớm, dưỡng sức cơ mà?”

Khương Thanh Nhu nhếch môi.

Cái này chắc là đang ám chỉ cô lười biếng, điểm cao là do quan hệ đi cửa sau chứ gì?

Cô mím môi, khẽ lắc đầu, nhẹ giọng như thể đang rất khó xử: “Mình cũng không hiểu sao chị ấy lại nói như vậy... nhưng mình thật sự đã rất cố gắng rồi.”

Vừa nói, cô vừa liếc mắt nhìn về phía Khương Phi, đôi mắt to long lanh mang theo chút bối rối.

Sau đó cô quay lại nhìn mọi người, hạ giọng nói tiếp: “Có lẽ chị ấy không thấy được. Nhưng... nhưng mình không nói dối đâu. Nếu các cậu không tin, có thể hỏi anh trai mình mà.”

Khương Phi nghe xong thì mặt gần như chuyển sang... xanh mét.

Hai nhà họ vốn chỉ cách nhau một bức tường. Nhà Khương Phi nhỏ, nên cô ta phải ngủ ở ban công, kéo rèm là coi như một phòng riêng.

Đối diện chính là phòng lớn của Khương Thanh Nhu.

Cô ta thấy rõ mồn một, mỗi ngày chưa đến tám giờ là Khương Thanh Nhu đã tắt đèn kéo rèm. Sáng hôm sau cô ta dậy, tấm rèm hoa màu hồng nhạt của Thanh Nhu vẫn chưa nhúc nhích gì.

Thế mà còn dám nói mình ngày nào cũng dậy sớm luyện tập?

Còn chuyện bảo đi hỏi hai người anh của cô?

Ai chẳng biết anh cả với anh hai của Khương Thanh Nhu xưa nay luôn che chở em gái vô điều kiện.

Dù hôm nay cô có nói mặt trời mọc từ hướng Tây, thì hai người đó cũng sẽ tìm cách bào chữa giúp bằng được!

Ban đầu, mấy cô gái kia nghe Khương Thanh Nhu nói thì chẳng ai tin thật.

Nhưng khi nhớ lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, rồi nhìn gương mặt ngây thơ như thỏ non của cô, chẳng hiểu sao trong lòng lại bắt đầu thấy... có phần tin tưởng.

Thậm chí họ còn hơi mủi lòng. Một cô gái xinh đẹp thế này lại bị hiểu lầm oan ức. Là con gái với nhau, ai mà không chạnh lòng một chút?

Có cô gái quay sang hỏi Khương Phi: “Khương Phi, có khi nào là cậu không nhìn thấy thật không?”

“Múa thì đâu thể giả được, nghe nói lần này giám khảo còn có cả người trong quân đội nữa đấy.”

Một cô khác lập tức tiếp lời, giọng điệu đầy thần bí: “Cậu chưa nghe à? Kỳ thi lần này có một nhân vật lớn đến xem. Nghe nói người đó còn trẻ tuổi mà đã lên làm sĩ quan, được lãnh đạo coi trọng nhờ vào năng lực thật sự với tính cách công tâm cương trực!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương