Có người nghi hoặc: “Nhưng gọi một người lính đến làm gì chứ? Người ta hiểu gì về múa mà chấm điểm? Sao mình lại không thấy ai như thế cả?”
“Chắc là để đảm bảo tính công bằng cho buổi tuyển chọn thôi. Mình cũng không thấy, chắc người đó ngồi ở chỗ kín đáo nào đó chăng?”
Câu chuyện dần bị kéo lệch hướng nhưng rồi lại nhanh chóng quay lại chủ đề cũ.
“Vậy thì... có phải chứng tỏ Khương Thanh Nhu thật sự dựa vào năng lực mà được điểm cao không?”
Vừa nói xong, ánh mắt cả nhóm lại đồng loạt hướng về phía Khương Thanh Nhu.
Cô thì vẫn giữ vẻ vô tội, hơi nghiêng đầu, ra vẻ chẳng hiểu chuyện gì: “Chứ nếu không, còn có thể dựa vào cái gì khác được nữa?”
Phải rồi, vị “nhân vật lớn” kia nghe nói còn lợi hại hơn cả hai người anh trai của cô.
Với nhân vật như thế có mặt, nếu không dựa vào thực lực thì còn biết dựa vào ai?
Mọi người ngoài kinh ngạc ra lại không khỏi quay sang nhìn Khương Phi.
Cô ta há miệng, muốn giải thích điều gì đó nhưng rồi lại không biết bắt đầu từ đâu.
Vấn đề là những gì cô ta nói đều là thật, tại sao lại phải đi giải thích?
Đôi môi mỏng mím chặt thường ngày giờ như bị khâu kín. Mãi một lúc sau, cô ta mới cố nặn ra một nụ cười gượng.
“Có lẽ là Thanh Nhu thường luyện tập một mình nhiều quá, nên bọn mình mới không biết năng lực thật sự của em ấy thôi.”
Triệu Tiểu Chi không nhìn nổi nữa, lên tiếng giúp cô ta gỡ thế bí: “Hai chị em họ đâu có ở chung nhà, không rõ chuyện cũng là bình thường. Mà Thanh Nhu trước giờ cũng ít đến phòng múa tập luyện, biết đâu cô ấy giấu nghề thì sao?”
Cũng đúng, không sống chung thì sao hiểu rõ được mọi chuyện?
Khương Phi liền thuận theo, rũ mắt nép sau lưng Triệu Tiểu Chi, khẽ nói: “Không sao đâu Tiểu Chi, là mình nói sai mà.”
Lông mi của Khương Thanh Nhu khẽ rung lên. Cô nhíu mày, ra vẻ ngạc nhiên mà thở dài.
“Chị dễ nói sai, cũng dễ hiểu lầm người khác như vậy sao? Nếu chị cứ như thế, sau này còn ai tin lời chị nữa?”
Cô gọi một tiếng “chị” ngọt ngào nhưng khiến Khương Phi tức đến nghiến răng, mà trên mặt vẫn phải gắng gượng nở nụ cười có phần áy náy.
“Xin lỗi em, Thanh Nhu, là chị sai. Để sau chị bù lại cho em nhé.”
Khương Thanh Nhu nở nụ cười tiêu chuẩn, gương mặt trái xoan xinh xắn, rạng rỡ vừa rực rỡ vừa trong trẻo.
“Không cần đâu chị ạ, những gì chị có, em đâu thiếu. Với lại, chị em mình mà, nói gì đến bù với không bù? Sau này chị chỉ cần bớt nói xấu em vài câu là được rồi.”
Dứt lời, cô lè lưỡi một cái rồi quay đầu đi, không buồn nhìn Khương Phi nữa.
Mọi người xung quanh thì chỉ nghe được nửa câu cuối, liền nhao nhao khuyên nhủ: “Đúng đấy Khương Phi, chuyện trong nhà thì nên giữ lại, nhất là mấy chuyện riêng tư như vậy.”
Khương Phi tức đến mức muốn vỡ răng hàm.
Cô ta cười không nổi, chỉ có thể gật đầu qua loa rồi mệt mỏi tựa người vào Triệu Tiểu Chi.
Câu “chị có gì, em đều không thiếu” của Khương Thanh Nhu như một mũi dao đâm thẳng vào lòng cô ta.
Vành mắt Khương Phi lại đỏ hoe.
Phải rồi, cùng là họ Khương, cùng có hai anh trai, cùng là con gái một, tại sao lại khác biệt đến vậy?
Khương Thanh Nhu là cục cưng của cả nhà, cái gì cũng là tốt nhất. Cho dù học hành kém cỏi cũng chẳng ảnh hưởng đến tình cảm mà ba mẹ và anh trai dành cho cô.
Còn cô ta thì sao? Điều kiện gia đình kém hơn nhà Khương Thanh Nhu mấy chục lần. Rõ ràng là con gái duy nhất trong nhà, vậy mà từ nhỏ đến lớn luôn sống như cái bóng.