Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 23

Trước Sau

break

Cô ta luôn cố gắng để đạt được những điều tốt nhất nhưng kết quả lại chẳng có được gì.

Còn Khương Thanh Nhu? Chỉ cần nói vài câu mềm mỏng, người nhà đã sẵn sàng dâng tất cả đến tận tay.

Nhất là lần này, ngay cả điểm số cũng bị Khương Thanh Nhu vượt mặt.

Khương Phi gần như muốn phát điên.

Về nhà rồi, cô ta biết phải nói gì với bố mẹ đây?

...

Ngay khi kỳ thi kết thúc, kết quả cuối cùng cũng được công bố.

Hai tin tức gây chấn động nhất khiến cả hội trường xôn xao.

Một là Khương Phi người luôn giữ vị trí số một lần này chỉ xếp hạng bảy.

Hai là Khương Thanh Nhu xếp hạng năm, chính thức giành được suất vào Đoàn Văn công.

Những người khác trúng tuyển đều là các nhân tố nổi bật trong đội múa, không có gì quá bất ngờ.

Mọi người vừa chúc mừng nhau, vừa không tránh khỏi chứng kiến cảnh nhiều người rớt tuyển đang nức nở khóc lóc, trong đó có cả Tần Lộ Lộ.

Cô ả vừa khóc vừa tức giận mắng mỏ: “Chắc chắn là Khương Thanh Nhu đi cửa sau! Nếu không thì sao cô ta có thể giỏi hơn mình được?”

Mọi người nhìn cô ả, ai nấy đều im lặng.

Mới nãy là ai còn níu chặt lấy tay Khương Thanh Nhu không buông? Là ai vừa rối rít cảm ơn cô không ngớt?

Mà nói cho cùng, Tần Lộ Lộ cũng coi như... thi vượt khả năng thật. Bình thường chưa bao giờ cô ả được điểm cao thế cả.

Còn nói cô ả xui xẻo? Ừ thì cũng đúng... vì cô ả xếp hạng 11.

Đoàn Văn công chỉ lấy đúng 10 người, thì làm sao tới lượt cô ả?

...

Còn một người nữa cũng đang khóc rất thảm.

Chính là Khương Phi.

Nước mắt lưng tròng, gương mặt đẫm lệ, bờ vai nhỏ gầy run run từng nhịp như thể chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể ngất lịm.

Nếu là trước đây, hễ thấy Khương Phi khóc, kiểu gì cũng sẽ có người chạy đến dỗ dành.

Nhưng hiện tại...

Một là chuyện vừa rồi vẫn còn khiến nhiều người khó xử, hình tượng của cô ta đã sụt giảm rõ rệt.

Hai là có hàng đống người rớt tuyển mà còn chưa ai khóc kìa.

Cô ta khóc lóc một mình thế này... trông thật chướng mắt.

Ngay cả Triệu Tiểu Chi cũng không buồn để ý, vì đang bận nghĩ đến chuyện bị điều về nông thôn.

...

Ngược lại, vài người lại bắt đầu tỏ ra hứng thú với Khương Thanh Nhu.

Nhưng mà... cả hội trường bây giờ, đâu còn thấy bóng dáng cô ở đâu nữa?

Khương Thanh Nhu đã thay lại quần áo, vui vẻ đi bộ về nhà. Cô mặc một chiếc áo bông xanh lam, quần dài đen, chân đi đôi giày da mới tinh anh trai vừa mua tặng.

Lớp trang điểm vẫn chưa tẩy đi, khiến cô nổi bật cả một đoạn đường, đi tới đâu cũng thu hút ánh nhìn tới đó.

Lúc cô đi ngang qua quầy tiếp tân, có người huých tay Vũ Tư Minh, cười nói: “Nhìn kìa, cô gái đó được chọn đấy. Từ nay Đoàn Văn công của chúng ta có trụ cột mới rồi.”

Vẻ ngoài thế kia mà không thành trụ cột thì đúng là... phí của trời!

Vũ Tư Minh che đi ánh nhìn thoáng qua sự kinh ngạc, cúi đầu đáp: “Cứ để xem cô ấy múa thế nào đã.”

Đang dọn đồ thì phía sau chợt vang lên tiếng gọi sốt ruột: “Có ai thấy Đoàn trưởng Sầm đâu không? Anh ấy đi đâu rồi???”

Chớp mắt một cái đã không thấy bóng dáng đâu, khiến sĩ quan phụ trách lo lắng vô cùng. Nhiệm vụ lãnh đạo giao cho cậu vẫn chưa hoàn thành!

Ví dụ như... phải dò hỏi xem Đoàn trưởng có để ý cô nào không.

Vũ Tư Minh quay đầu lại, không nhịn được trêu: “Đội trưởng Hạ, từ bao giờ mà cậu còn trông giữ được cả Đoàn trưởng thế?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương