Người tên Hạ Vĩ là đội trưởng mang theo một tiểu đội, vì nhập ngũ cùng Sầm Thời nên có thể coi là thân thiết hơn người thường.
Chính vì vậy, cấp trên mới giao nhiệm vụ "giới thiệu đối tượng" cho cậu lo.
Nhưng mà... Sầm Thời từ trước tới nay nổi tiếng nghiêm khắc giữ quy tắc, mối quan hệ cấp trên cấp dưới rành mạch. Hạ Vĩ cùng lắm chỉ được coi là “có thể trò chuyện được” mà thôi.
Hạ Vĩ gãi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Biết nói sao với lãnh đạo bây giờ đây...”
Chẳng lẽ lại báo cáo là mình thất bại toàn tập?
Ngay lúc ấy, mắt cậu vụt sáng, chợt nhớ ra cô gái tên là Khương Thanh Nhu.
Người có thể khiến Sầm Thời không nhịn được lên tiếng bênh vực, chắc chắn không phải người bình thường!
Hạ Vĩ nghĩ một lúc, liền quyết định cứ báo là Khương Thanh Nhu đi. Dù sao cũng chỉ là “báo lên”, thành hay không lại là chuyện khác.
Mặc dù sợ làm phật ý Sầm Thời, nhưng nếu phải lựa chọn thì cậu vẫn thấy đắc tội với Sầm Thời còn đỡ hơn là làm trái ý cấp trên!
Huống hồ báo danh sách là chuyện hôm nay, chứ có chắc đã nhanh chóng sắp xếp ngay đâu.
...
Lúc xuống cầu thang, hành lang hơi tối, mà chỉ có mỗi mình Khương Thanh Nhu đi trước, nên trong dãy nhà chỉ còn lại tiếng giày da lóc cóc vang vọng.
Cô vốn sợ bóng tối, nên bước chân bất giác nhanh hơn.
Vừa tới chiếu nghỉ cầu thang, bỗng đâu một con chuột to tướng lao ra, khiến Khương Thanh Nhu giật nảy mình. Cô hét lên một tiếng rồi cắm đầu chạy về phía trước.
Cô không hề biết phía trước vẫn còn người, nhưng lúc này đâu còn nghĩ được gì nữa. Trong màn đêm như thế, còn thứ gì khủng khiếp hơn chuột cơ chứ?
Trong khoảnh khắc, tim cô như ngừng đập. Mà người đứng trước mặt lập tức trở thành “cọc cứu sinh” giữa cơn hoảng loạn.
Không suy nghĩ gì, cô nhào tới ôm chặt lấy eo người ấy, nhắm chặt mắt, giọng run rẩy vì hoảng sợ: “Cứu... cứu tôi với! Có... có con chuột to đùng kia kìa!”
Sầm Thời cúi đầu nhìn cô gái đang lao vào lòng mình, trong đầu thoáng hiện lên ý định đẩy cô ra. Anh nhận ra ngay, đây là cô gái tên Khương Thanh Nhu vừa rồi.
Nhưng do dự một chút, anh vẫn không làm vậy.
Người chủ động tiếp cận, buông lời ngọt ngào với anh trước nay không thiếu, nhưng anh nhìn ra cô gái này không hề cố tình.
Hơn nữa... anh cũng đã thấy con chuột kia.
Nó đang chạy qua lại trên bãi cỏ phía trước. Nếu anh đẩy cô ra bây giờ, đợi cô nhìn thấy con vật đó, có khi lại nhào vào anh lần nữa còn rắc rối hơn.
Xung quanh không có ai. Sầm Thời thành thạo rút con dao gấp mang bên người ra khỏi thắt lưng.
Anh vừa ngắm chuẩn để ném, thì cô gái trong lòng hình như cảm thấy hành động như vậy là không ổn, nhưng lại chẳng dám buông tay. Thế là cô ngập ngừng quay đầu, rón rén liếc về phía trước.
Ngay sau đó cô lại thét lên một tiếng, sắc mặt tái nhợt, vòng tay càng siết chặt lấy anh.
Tay Sầm Thời khẽ run, con dao cạch một tiếng rơi xuống đất.
Cùng lúc đó, Khương Thanh Nhu cũng giật mình run rẩy nhưng lần này thì cô không dám quay đầu lại nữa.
Có thể vì âm thanh vang dội vừa rồi, con chuột vốn đang tìm đồ ăn đã biến mất không dấu vết.
Sầm Thời nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, đẩy ra một chút, lập tức kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Anh định nghiêm túc lên tiếng phê bình hành động thiếu suy nghĩ vừa rồi của cô nhưng trước mắt lại là một khuôn mặt nhỏ nhắn đã nhòe nhoẹt nước mắt.