Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 25

Trước Sau

break

Sao lại hoảng loạn đến mức này cơ chứ?

Anh quen làm việc trong quân đội, tiếp xúc toàn là đàn ông rắn rỏi, có khi nào phải dỗ dành con gái đâu?

Huống gì là một cô gái còn nhỏ hơn anh những năm tuổi. Cô mới mười tám, còn anh thì đã hai mươi ba rồi.

Giọng anh trầm thấp, lạnh nhạt vang lên: “Chuột đi rồi.”

Khương Thanh Nhu khựng lại. Phản ứng đầu tiên của cô lại không phải là “Cuối cùng cũng thoát”, mà là...

“Giọng người này hay thật.”

Cô ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một gương mặt quen quen.

À... thì ra là "nam chính".

Trước mặt cô là một người đàn ông với ngón tay thon dài kẹp lấy điếu thuốc chưa châm lửa, đứng lặng lẽ trước cô. Anh mặc bộ đồ đen kiểu Trung Sơn, giữa trời đông giá lạnh vẫn để lộ cổ tay, rắn chắc và có lực.

Nhưng thứ khiến người ta không thể rời mắt vẫn là gương mặt ấy. Tuấn tú đến mức như được Nữ Oa tạo ra trong lúc cao hứng trổ tài.

Đường nét gương mặt rõ ràng, sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm, gò má và xương hàm sắc sảo, môi mỏng khẽ mím.

Chỉ là... trong đôi mắt ấy không có chút ấm áp nào, ánh nhìn lạnh băng như băng tuyết, từ đáy mắt lan đến cả đuôi mày. Khi nhìn Khương Thanh Nhu, anh như đang nhìn một... vật thể vô tri.

Dáng người thẳng tắp, cao lớn khiến cô phải ngước lên để nhìn. Sự lạnh lùng dường như sinh ra cùng anh, khiến Khương Thanh Nhu dù đã mặc rất dày, cũng khẽ rùng mình.

Nhưng trong ánh mắt cô lại hiện lên một chút tiếc nuối...

Làm sao mà anh lại trở thành người đàn ông của nữ chính được chứ? Một cực phẩm như vậy, cô cũng muốn có cho mình một người như thế!

Chỉ là nghĩ vậy thôi. Nếu cô nhớ không nhầm thì theo mạch truyện, đến đoạn này Khương Phi đã chiếm được một nửa trái tim nam chính rồi.

Tranh đấu sự nghiệp thì cô có hứng thú, chứ tranh giành đàn ông thì thật sự không phải sở trường.

Dù gì đàn ông ngoài kia cũng đâu thiếu... nhưng người trước mắt này thì đúng là đẹp trai thật đấy!

Nhất là cảm giác khi ôm eo anh lúc nãy, Khương Thanh Nhu vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Cảm giác ấy tuyệt đến mức khiến cô lần hiếm hoi tạm thời quên mất con chuột đang ở đó.

Có thể tưởng tượng, nếu cởi áo ra... chắc chắn còn xuất sắc hơn.

Chỉ là vừa nghĩ đến việc sau này anh sẽ bị Khương Phi lợi dụng đến mức xoay vòng vòng, trong mắt Khương Thanh Nhu lại thoáng qua chút thương hại.

Ngoại hình thì đỉnh cao nhưng trí thông minh thì sát đất.

Dù sao người ta cũng vừa cứu cô, cô nhỏ giọng nói: “Xin lỗi nha, lúc nãy tôi sợ quá nên có hơi thất lễ.”

Trên gương mặt Khương Thanh Nhu cố ý hiện ra vài phần yếu ớt dè dặt, đôi mắt to vừa mới khóc xong càng thêm long lanh đáng thương.

Mái tóc đen xõa xuống lưng tôn lên gương mặt tròn trắng nõn. Trong tay cô cầm một chiếc túi lớn, rõ ràng là vừa thay bộ trang phục biểu diễn ra.

Sầm Thời phả ra một làn khói thuốc, giọng nói còn nhạt hơn cả phong thái anh thường có: “Không sao.”

Nhìn bộ dạng cô lúc này, trong lòng anh không khỏi thắc mắc, sao bây giờ lại giống một con thỏ nhỏ đáng thương thế này?

Con chuột thôi mà, có gì đáng sợ vậy? Nếu anh kể cho cô nghe chuyện anh từng nướng chuột ăn khi làm nhiệm vụ trên núi để cầm cự thì cô sẽ phản ứng ra sao?

Vả lại ánh mắt cô nhìn anh cứ thay đổi liên tục là sao? Như thể đang... thương hại anh? Trên sân khấu cũng vậy.

Cô thương hại anh chỗ nào chứ? Sầm Thời không khỏi bắt đầu tò mò về Khương Thanh Nhu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương