Lúc này, anh thấy cô đưa tay phẩy làn khói thuốc trước mặt, ngón tay thon dài búng một cái, tắt điếu thuốc.
Hành động nhỏ này lại khiến cô ghi thêm một điểm trong lòng anh. Trong kịch bản cô từng đọc, rõ ràng ghi là nam chính vốn mang đầy ác cảm với cô.
Bây giờ nghĩ lại, hình như người ta cũng không đến mức đó? Có khi nào cô nhớ nhầm tình tiết? Người này có lẽ vẫn chưa bị Khương Phi “thu phục”?
Nghĩ đến đây, trong lòng cô bất chợt nảy sinh vài suy nghĩ không mấy trong sáng với người đàn ông trước mặt.
Chỉ là ngay giây sau đó, cô liền nhanh chóng dập tắt ý nghĩ đó.
Không thể nào nhớ nhầm được. Việc đổi đề thi chính là nam chính tiết lộ cho Khương Phi, nhờ vậy cô ta mới giành được điểm cao nhất.
Hơn nữa, về sau người này còn sẽ ra mặt giúp nữ chính đối phó cô nữa!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Khương Thanh Nhu thoáng hiện lên chút chán ghét, nhưng vì chuyện chưa xảy ra nên cô lại nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
Trước mắt cứ quan sát kỹ đã, tốt nhất đừng để anh bị Khương Phi hoàn toàn nắm trong tay, nếu không đến lúc đó người gặp họa sẽ là cô.
Dù gì Vũ Tư Minh cũng là người có tiếng nói trong Đoàn Văn công, nếu anh ta cố tình gây khó dễ thì cô sẽ chẳng còn chỗ đứng trong đó.
Chưa biết chừng còn bị đẩy đi về nông thôn nữa.
Cô không muốn chút nào!
Khương Thanh Nhu lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: “Hôm nay cảm ơn đạo diễn Vũ nhiều lắm, sau này mong được anh giúp đỡ thêm. Trễ rồi, tôi về trước nhé!”
Cô muốn ghi điểm tốt nhưng chuyện gì cũng phải từ từ, trước hết là để lại ấn tượng tốt đã.
Sầm Thời khẽ nhíu mày.
“Đạo diễn Vũ”? Vũ Tư Minh?
Anh có chút ấn tượng về người này.
Nhưng còn chưa kịp nói gì thì cô gái nhỏ kia đã vội vội vàng vàng bỏ chạy, trước khi đi còn liếc nhìn bụi cỏ một cái, rồi lại chạy nhanh hơn nữa.
Khóe môi Sầm Thời không khỏi khẽ nhếch lên.
So với hình ảnh trên sân khấu đúng là khác một trời một vực.
“Đoàn trưởng! Sao anh lại ở đây?” Hạ Vĩ thở hổn hển từ phía sau chạy tới, trên mặt đầy vẻ lo lắng.
Sầm Thời thản nhiên: “Có chuyện gì?”
Vừa nói anh vừa cúi người nhặt con dao nhỏ rơi trên đất lên, ánh mắt bỗng bị hút vào một túi vải nhỏ bên cạnh.
Là của cô sao?
Anh nhặt nó lên, nhìn thoáng qua liền bật cười vì đường thêu vụng về trên đó.
“Cái gì vậy?” Hạ Vĩ cũng tò mò ghé lại gần.
Cậu cảm thấy hôm nay tâm trạng của Đoàn trưởng Sầm có vẻ đặc biệt tốt, đây đã là lần thứ hai cậu thấy anh cười.
Phải biết rằng, biệt danh của Sầm Thời là “Ác ma mặt lạnh”.
Muốn thấy anh có biểu cảm khác đúng là chuyện hiếm có.
Sầm Thời vốn định đưa đồ cho cậu để trả lại cô gái kia, nhưng tay lại nhanh hơn suy nghĩ, anh bỏ luôn món đồ vào túi mình.
Anh khựng lại, rồi nói: “Không liên quan đến cậu.”
Tìm dịp nào đó nhờ người khác mang trả cho cô vậy?
Nhưng nghĩ đến dòng chữ thêu xiêu vẹo trên đó, đây có thể xem là món đồ mang tính riêng tư của con gái, mà cấp dưới của anh toàn là đàn ông.
Sầm Thời bỗng thấy hơi khó xử.
Trong lúc lái xe, Hạ Vĩ vẫn không ngừng liếc nhìn Sầm Thời qua gương chiếu hậu, lòng cậu thầm cân nhắc có nên mở miệng hỏi không.
Hay là cứ hỏi thẳng?
Cậu hắng giọng, nhưng có lẽ hơi mạnh tay. Sầm Thời ở phía sau hiếm khi lên tiếng lại hỏi một câu: “Không khỏe à?”