Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 27

Trước Sau

break

Hạ Vĩ vội lắc đầu: “Không, không có gì đâu ạ!”

Nếu không phải đang cầm vô lăng, cậu đã muốn lau mồ hôi lạnh rồi.

Nhưng cũng nhờ vậy mà đầu óc cậu tỉnh táo lại một chút.

Đừng thấy Đoàn trưởng Sầm bây giờ tâm trạng có vẻ tốt, chứ nhắc tới chuyện xem mắt là đảm bảo anh sẽ nổi đóa lên cho mà xem.

Trước giờ mỗi lần cấp trên đề cập đến chuyện xem mắt, Sầm Thời đều từ chối thẳng thừng, thái độ cũng rất không kiên nhẫn.

Nếu giờ cậu mà hỏi kiểu “Đoàn trưởng thấy cô Khương Thanh Nhu kia thế nào?” thì đảm bảo sẽ bị nghi ngờ ngay.

Hạ Vĩ nghĩ tới nghĩ lui, quyết định tốt nhất vẫn là im lặng.

Về đến doanh trại, Hạ Vĩ đỗ xe xong thì cùng Sầm Thời đi vào. Đến gần tòa nhà văn phòng, cậu dừng lại: “Đoàn trưởng lên trước đi ạ, tôi còn chút việc phải làm.”

Sầm Thời quay lại, ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh.

Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến Hạ Vĩ lo lắng, cậu cố giữ bình tĩnh, viện cớ: “Bộ trưởng Lưu bảo tôi đưa danh sách trúng tuyển hôm nay cho ông ấy. Anh cũng biết mà, anh ấy phụ trách dàn dựng tiết mục đêm giao thừa.”

Trưởng đoàn Lưu chính là người đứng đầu Đoàn Văn công, ông ta biết chuyện này cũng không có gì lạ.

Sầm Thời gật đầu: “Về nghỉ sớm đi.”

Hạ Vĩ vội gật đầu, như được ban ân: “Vâng!”

Sầm Thời quay người, sải những bước dài rời đi. Là đoàn trưởng, nơi ở của anh không giống người khác, anh được phân một căn nhà lớn có sân riêng ngay cạnh doanh trại.

Một căn nhà to có cả sân vườn!

Khiến Hạ Vĩ vô cùng ghen tị, nhưng ghen cũng chẳng ích gì bản thân đâu có năng lực như vậy!

Thấy Sầm Thời đi khuất, Hạ Vĩ lập tức gõ cửa văn phòng cấp trên.

Vừa mới gõ cửa, bên trong lập tức vang lên một giọng nói dứt khoát, đầy khí lực: “Vào đi.”

Hạ Vĩ lập tức mở cửa bước vào.

Vừa thấy người tới là Hạ Vĩ, Thủ trưởng Vệ vội vàng đặt tài liệu trong tay xuống, hỏi ngay:

“Sao rồi? Thằng nhóc Sầm Thời có vừa mắt ai không?”

Nhìn dáng vẻ thủ trưởng chẳng màng công việc, chỉ một lòng muốn tìm đối tượng cho Đoàn trưởng Sầm, Hạ Vĩ lập tức sinh lòng kính nể.

Trong lòng cậu nghĩ, lần này đúng là trọng trách nặng nề rồi đây.

Nếu nói, trước khi vào vẫn còn chút do dự, thì bây giờ Hạ Vĩ hoàn toàn không do dự nữa, vừa mở miệng đã thao thao bất tuyệt.

“Thủ trưởng, ngài không biết đâu, trong buổi đánh giá hôm nay Đoàn trưởng Sầm từ đầu đến cuối gần như là đang ngủ ấy.”

“Anh ấy chẳng hứng thú với bất kỳ ai. Đừng nói là nhúc nhích mí mắt, ngay cả tư thế ngủ cũng không đổi lấy một lần...”

Nghe đến đây, Thủ trưởng Vệ như bị dội một gáo nước lạnh, xua tay. Giọng nói thoáng chùng xuống, như thể già đi mấy tuổi.

“Thôi thôi, đừng nói nữa, tôi hiểu rồi. Thằng nhóc đó, đúng là cố tình không chịu tìm người yêu! Ai da, tôi biết ăn nói sao với bố mẹ nó dưới suối vàng đây chứ...”

Bố mẹ của Sầm Thời từng là đồng đội vào sinh ra tử với Thủ trưởng Vệ thuở ông còn trẻ, còn từng cứu mạng ông. Sau này cả hai mất trong một tai nạn máy bay, ông liền nhận Sầm Thời làm con nuôi.

Chỉ tiếc khi ấy Sầm Thời đã lớn, cũng có chính kiến của riêng mình, sau đó anh một lòng theo nghiệp lính. Đừng nói là Thủ trưởng Vệ, mười con trâu kéo cũng không giữ nổi.

Anh còn cố tình chọn khu vực Tây Bắc, rõ ràng là muốn tránh xa mối quan hệ của Thủ trưởng Vệ.

Đến giờ thì cũng xem như vẻ vang trở về, tự mình tạo dựng được chỗ đứng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương