Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 10

Trước Sau

break

Rồi một giọng nam trầm thấp, hơi khàn vang lên: “Ừm, vào đi.”

Tạ Cảnh Ngôn đẩy cửa bước vào.

Trong phòng, ánh sáng hơi mờ.

Tạ Hoài An đang dựa lưng vào đầu giường, những ngón tay dài thon gõ nhanh trên chiếc máy nhắn tin BB, dường như đang gửi đi một thông tin quan trọng nào đó.

Tạ Cảnh Ngôn nhanh chóng đảo mắt khắp căn phòng, không phát hiện thấy dấu vết bất thường nào.

Anh ta bước tới bên giường Tạ Hoài An, vẻ mặt cố tỏ ra tự nhiên, dè chừng quan sát người anh họ: “Anh, sao anh đột ngột về mà không báo trước?”

Tạ Hoài An thu máy BB lại khi Tạ Cảnh Ngôn tiến lại gần, ngẩng đầu lên nhìn anh ta: “Có chút việc nên về thôi. Mà mặt cậu làm sao thế kia?”

Tạ Cảnh Ngôn giật mình, theo bản năng đưa tay sờ má.

Ánh mắt anh ta hơi lảng tránh, giọng lắp bắp: “À... bị một con đàn bà điên tát...”

Quả không hổ là lính đặc chủng, mẹ anh ta còn không phát hiện ra, vậy mà trong căn phòng ánh sáng mờ mịt này anh họ chỉ liếc mắt đã nhìn thấy ngay.

Tạ Hoài An chỉ nhướng mày một cái, không hỏi thêm gì nữa.

Thấy anh họ không truy vấn, Tạ Cảnh Ngôn thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Chuyện anh ta làm, còn giấu được người thường. Chứ nếu để Tạ Hoài An biết chắc chắn không tránh khỏi một trận “xử lý nội bộ”.

Anh ta vội vàng đánh trống lảng: “Mẹ nấu canh gà đấy, để em mang lên cho anh nếm thử.”

Nói rồi, không đợi Tạ Hoài An phản ứng, anh ta đã nhanh chân rời khỏi phòng như thể sợ ở lại thêm một giây cũng sẽ bị phát hiện.

Không thấy dấu hiệu gì khả nghi trong phòng Tạ Hoài An, cuối cùng Tạ Cảnh Ngôn cũng tạm yên lòng.

Điều đó chứng tỏ Du Uyển Nhi không hề ngủ cùng anh họ mình.

...

Còn Tạ Hoài An thì lại nhìn theo bóng lưng em họ, ánh mắt dần trở nên nghi hoặc.

Từ trước đến nay, thằng em họ này mỗi lần gặp anh chẳng khác nào chuột thấy mèo, tránh còn không kịp.

Lần này lại đích thân tìm tới cửa, đã thế còn có vẻ lo lắng sốt ruột. Hành động như vậy... quá đáng ngờ.

Hơn nữa, còn một chuyện rất kỳ quặc đang khiến anh cảm thấy bất an.

Anh rõ ràng nhớ được, vừa mới đây có một người phụ nữ đã làm với anh chuyện khó mà mở miệng nói ra.

Nhưng khi tỉnh lại trên người lại hoàn toàn không có bất cứ dấu vết nào.

Đến mức anh bắt đầu nghi ngờ. Liệu có phải chỉ là một giấc mơ hoang đường?

Thế nhưng linh cảm sâu trong tiềm thức lại nhắc anh rằng... Mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Còn những hành vi kỳ lạ của Tạ Cảnh Ngôn, rất có thể có liên quan đến chuyện đó.

Đúng lúc này, mẹ Tạ Cảnh Ngôn mang bát canh gà nóng hổi bước vào phòng: “Hoài An, con tỉnh rồi à?”

“Tốt quá, mau uống chút canh cho lại sức. Con gầy đi rõ nhiều, chắc ở đơn vị cực khổ lắm đúng không?”

Tạ Hoài An ngồi dậy nhận lấy bát canh, đặt lên bàn đầu giường: “Cũng bình thường thôi, không khổ mấy.”

“Cảnh Ngôn dạo này thế nào rồi ạ?”

Tạ Hoài An giả vờ hỏi vu vơ.

Mẹ anh ta lập tức tuôn ra như trút nước: “Đừng nhắc tới nó, nhắc tới là thím lại tức!”

“Làm cán bộ rồi mà vẫn dây dưa với mấy tên lưu manh ngoài đường. Hôm nay còn dẫn một tên về tận nhà, để hắn ở trong phòng một mình, làm suýt nữa thím giật cả tim!

“Loại người như vậy ai biết có ngoan hiền gì đâu. Thím thấy không yên tâm nên đuổi đi luôn. Vậy mà cái thằng con bất hiếu ấy còn trách thím cơ đấy!”

Bà vừa kể vừa thở dài, cảm xúc đầy bực dọc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương