Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 9

Trước Sau

break

Trước khí thế hùng hổ của Tạ Cảnh Ngôn, Nhị Cẩu Tử rụt cổ lại, gương mặt hiện rõ vẻ sợ hãi xen lẫn tủi thân.

Gã lắp bắp giải thích: “Anh... anh Cảnh Ngôn, tôi thực sự có đến mà. Nhưng lúc đến nơi thì không thấy cô gái mà anh nói nên tôi định đợi thêm chút.”

“Ai ngờ mẹ anh thấy tôi, lập tức đuổi thẳng ra ngoài. Bà ấy nói anh họ anh đang ở nhà, bảo đừng làm phiền anh ta nghỉ ngơi...”

Vừa nghe đến từ “anh họ”, tim Tạ Cảnh Ngôn lập tức đập mạnh một cái.

Một cảm giác bất an không tên lập tức dâng lên.

“Anh họ về rồi? Khi nào vậy? Sao không nghe ai nói gì?”

Giờ đây, anh ta chẳng còn tâm trí đâu để mắng mỏ nữa, chỉ kịp trừng mắt dặn Nhị Cẩu Tử: “Nhớ kỹ cho tôi. Chuyện hôm nay tuyệt đối không được hé răng nửa chữ với bất kỳ ai!”

“Nếu để lộ ra một chút xíu tin tức nào, tôi mà biết được, liệu hồn đấy!”

Nói xong, không đợi đối phương trả lời, anh ta quay người bỏ đi ngay lập tức, chạy thẳng một mạch về nhà.

Nhị Cẩu Tử khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt ra đất, lầm bầm: “Phách lối! Dựa hơi người khác mà ra oai với tôi.”

Nếu không phải sợ cái ông anh họ làm đoàn trưởng của anh ta, thì gã cần gì phải nhún nhường như vậy?

...

Đúng lúc này, mẹ của Tạ Cảnh Ngôn cũng vừa từ ngoài về đến, thấy con trai hớt hải chạy vào nhà thì không khỏi cau mày.

“Con làm gì mà hớt ha hớt hải thế hả?”

Tạ Cảnh Ngôn dừng lại, hỏi ngay vào vấn đề: “Mẹ, mẹ đuổi Nhị Cẩu Tử đi rồi à?”

Bà Tạ vừa nghe đã lập tức biến sắc, tỏ rõ vẻ không hài lòng: “Đúng! Là mẹ đuổi nó đi! Mẹ nói cho con biết, từ giờ về sau không được qua lại với cái đám đó nữa!”

“Con là cán bộ nhà nước, sao lại kết thân với lũ du côn vô công rồi nghề? Người ta mà đồn ra ngoài thì còn mặt mũi nào cho nhà họ Tạ này?”

Tạ Cảnh Ngôn vốn đã rất bực vì kế hoạch bị phá hỏng, giờ nghe mẹ nói vậy càng thêm giận.

“Con không có chơi với anh ta, con có chuyện cần nhờ. Mà chẳng phải mẹ nói hôm nay sẽ đến nhà cậu sao? Sao lại đột ngột quay về?”

Nghĩ đến công sức tính toán kỹ lưỡng, kế hoạch chu toàn bị chính mẹ mình phá hỏng, lửa giận trong anh ta càng bốc cao, lời nói cũng theo đó mà nặng hơn.

Thấy con trai dám cãi lời, bà Tạ tức đến vung tay tát một cái lên vai anh ta.

“Con nói năng kiểu gì đấy??? Mẹ làm vậy chẳng phải vì lo cho con hay sao?”

“Biết bao nhiêu người để nhờ, sao con lại cứ phải tìm đến loại người bất hảo như vậy? Mẹ thấy đầu óc con càng lúc càng hỏng rồi đấy!”

Tạ Cảnh Ngôn định phản bác nhưng chưa kịp nói gì đã bị mẹ xua tay ngắt lời: “Được rồi, con im cho mẹ! Ngồi yên một chỗ đấy!”

“Anh họ con mới về lúc nửa đêm, đang nghỉ trong phòng, đừng có làm phiền anh ấy. Mẹ đi xem nồi canh gà nấu xong chưa, lát nữa cả nhà cùng ăn cho bổ.”

Dứt lời bà ta quay người đi thẳng xuống bếp, chẳng thèm để ý đến sắc mặt con trai nữa.

...

Tạ Cảnh Ngôn lúc này càng thêm nghi ngờ, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa phòng đang đóng chặt kia.

Do dự một lúc lâu, cuối cùng anh ta cũng lấy hết can đảm, giơ tay gõ cửa phòng anh họ Tạ Hoài An.

“Anh họ, anh tỉnh chưa ạ?”

Từng giây trôi qua chậm rãi, không ai trả lời.

Ngay lúc anh định gõ thêm lần nữa, thì từ trong phòng vang lên tiếng động rất khẽ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương