Cuối cùng, cô nhìn sang Ô Khải Đông, mỉm cười châm chọc: “Tôi không dám so với anh đâu, tôi chỉ mới tát mấy cái. Còn anh? Một cước đá gãy xương sườn em gái ruột! Tuyệt kỹ đấy!”
Nói rồi cô còn cố ý giơ ngón cái, cười giả lả với gã một cái.
“Sao con có thể ăn nói với mẹ như vậy?” Mẹ ruột cô ôm ngực khó tin, nước mắt chảy không ngừng.
“Là tại mày! Nếu không có mày, làm sao mà Tĩnh Nghi bị thương được cơ chứ?” Ô Khải Đông tức đến nổ phổi, gào lên.
“Con nghiệt súc! Cút khỏi nhà tao ngay!” Bố ruột cô run lên vì tức, tay ôm ngực như bị nghẹn.
Thấy ông ta giận đến mức sắp không thở nổi, Du Uyển Nhi cũng biết chừng mực. Cô sợ lỡ làm ông ta sốc quá chết luôn thì lại mang tội, nên không cãi thêm nữa.
Cô dứt khoát nói thẳng mục đích: “Muốn đuổi tôi đi cũng được nhưng trước hết ký vào giấy đoạn tuyệt quan hệ này, điểm chỉ đầy đủ. Sau đó trả cho tôi tiền chi phí nuôi dưỡng trong 18 năm.”
“Không muốn đưa cũng được, vậy thì cứ để đấy. Tôi rảnh lắm, ngồi đây đợi cũng chẳng sao. Nếu không thì tôi báo cảnh sát tội bỏ rơi con cái.”
Dù không có cảm tình nhưng cô cũng thừa hưởng huyết thống từ họ, nên trước pháp luật cô vẫn là con gái ruột của họ.
Giấy đoạn tuyệt chỉ là hình thức xã hội, luật pháp vẫn ràng buộc cô trong nghĩa vụ phụng dưỡng khi họ về già.
Đã thế, tại sao không đòi lại tiền nuôi dưỡng cho đủ?
“Nhìn đi! Đây là đứa con gái mà bà nhận về đấy! Nó rõ ràng muốn chọc tức chết chúng ta!” Bố ruột cô quay sang trút giận lên vợ.
Du Uyển Nhi thì vẫn bình tĩnh, giọng đầy châm chọc: “Chọc tức gì chứ? Hai người da dẻ hồng hào, sức khỏe dồi dào, còn chưa tới nỗi nằm liệt giường.”
“Nếu có ai đáng bệnh thì phải là cái người dậy sớm về khuya, cơm nước hầu hạ, chỉ cần lỡ tay làm sai là bị đánh mắng như tôi chứ!”
Cô cố tình nói rõ cho cả đám người ngoài đang hóng chuyện nghe thấy. Nhà họ Ô đối xử với con gái ruột thế nào.
Qua vài câu đối đáp là người trong sân hiểu ngay thân phận của Du Uyển Nhi trong cái nhà này.
Không ngờ, nhà họ Ô lại có thể nhẫn tâm đến mức đó với con gái ruột. Bảo sao cô nổi điên như bây giờ.
Quả thật người ta nói đúng. Người hiền một khi phản kháng, sẽ khiến người khác kinh sợ hơn bất kỳ ai.
...
Tạ Cảnh Ngôn không theo chân mọi người đến nhà họ Ô hóng chuyện.
Giờ phút này, điều duy nhất khiến anh ta nóng ruột chính là phải lập tức quay về nhà xác nhận chuyện gì đã xảy ra.
Anh ta chạy như bay về đến nhà, lập tức lao thẳng đến phòng khách, nơi sắp đặt cho kế hoạch.
Nhưng khi đến nơi, người đàn ông mà anh ta thuê, tên lưu manh kia lại chẳng thấy đâu cả.
Anh ta vội vã chạy sang phòng khách dành cho khách nghỉ, nơi Du Uyển Nhi bị bỏ thuốc. Nhưng giường chiếu ở đây vẫn gọn gàng, không hề có dấu hiệu giống như ai từng nằm lên.
“Người đâu rồi?”
Chưa kịp suy nghĩ gì thêm, anh ta lập tức xoay người chạy thẳng về khu xóm trọ nơi tên lưu manh kia ở.
Phải khó khăn lắm mới tìm tới con hẻm nhỏ ấy.
Từ xa, Tạ Cảnh Ngôn đã nhìn thấy tên lưu manh Nhị Cẩu Tử đang thảnh thơi ngồi trước sân, vừa gác chân vừa nhai hạt dưa, ung dung như chẳng có gì xảy ra.
Cảnh tượng này khiến Tạ Cảnh Ngôn giận sôi máu, bước dài tiến tới, giọng gắt gỏng: “Nhị Cẩu Tử! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Tôi bảo anh đến nhà tôi, sao lại không vào???”