Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 7

Trước Sau

break

“So với tiếp tục ở lại chịu đựng, tôi thà quay về vùng quê nghèo còn hơn. Ít ra bố mẹ nuôi tôi còn không đối xử với tôi như nô lệ.”

Không khí lập tức trầm mặc.

Vừa rồi cảnh tượng Ô Khải Đông giơ chân đá thẳng vào cô, ai nấy đều nhìn thấy rõ ràng.

Không cần nói nhiều, ai cũng hiểu người anh trai này chưa bao giờ có chút tình thân với cô em gái ruột.

Cũng chính vì vậy, không ai còn cảm thấy bất ngờ trước sự thay đổi của Du Uyển Nhi.

Rõ ràng là bị dồn đến bước đường cùng, cô mới lựa chọn phản kháng quyết liệt như thế.

“Nếu họ đã không cần đứa con gái này, thì tôi cũng không thèm nhận họ là người thân. Tôi định yêu cầu họ ký giấy đoạn tuyệt quan hệ máu mủ, để sau này tôi có thành công thì họ cũng đừng hòng quay lại đeo bám. Ai hứng thú làm chứng thì có thể đi cùng.”

Tạ Cảnh Ngôn đứng bên nghe đến đó, cười nhạt khinh miệt: “Hừ, còn mơ thành công vinh hiển cơ đấy!”

Tạ Cảnh Ngôn đang định mở miệng châm chọc vài câu nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh băng của Du Uyển Nhi, anh ta lập tức im bặt, ngoan ngoãn nín thinh.

Mọi người nghe thấy có chuyện hay đến thế, lập tức quên sạch hình ảnh Du Uyển Nhi vừa mới đánh người như “đánh trống trận” ban nãy. Ai nấy đều vui vẻ hóng chuyện mà đi theo cô về nhà họ Ô.

Du Uyển Nhi hiểu rất rõ, tờ “giấy đoạn tuyệt quan hệ” vốn không có hiệu lực pháp lý.

Nhưng cô vẫn muốn ký, lý do đơn giản là để có bằng chứng.

Sau này nếu nhà họ Ô còn dám tới gây chuyện, cô có thể đưa ra tờ giấy ấy để chứng minh giữa cô và họ đã không còn bất kỳ quan hệ nào.

Dù chẳng có tác dụng trước pháp luật nhưng với những người sống trong đại viện này, danh dự và thể diện còn quan trọng hơn cả pháp lý.

Một đám người tò mò theo chân Du Uyển Nhi tới tận cổng nhà họ Ô.

Hai con chim sẻ cũng thấy hứng thú, đậu một trái một phải trên vai cô như hai cái kẹp tóc sống.

Cổng nhà họ Ô mở toang.

Bên trong, bố mẹ của Ô Tĩnh Nghi đang ngồi quây quanh cô ta, nhỏ nhẹ an ủi: “Ngoan, ráng chịu một chút. Anh trai con vừa gọi cho bệnh viện rồi, bác sĩ sẽ đến ngay thôi.”

Đúng lúc đó, Du Uyển Nhi bước qua cổng, ung dung đi vào.

Vừa nhìn thấy cô, sắc mặt bố ruột lập tức tối sầm lại, giận dữ chỉ tay mắng lớn: “Đồ nghiệt súc! Mày còn dám quay về đây? Sao tao lại có đứa con gái khốn nạn như mày chứ???”

“Mất mặt đến mức đi quyến rũ đàn ông thì thôi đi, lại còn đánh cả em gái ruột! Mày nhìn xem mày đánh con bé ra nông nỗi nào rồi?”

Mẹ ruột thì ngồi bên lau nước mắt, giọng nghẹn ngào: “Con ơi, sao con lại trở thành người như thế? Cả em gái mình mà cũng ra tay được! Mẹ đã tạo nghiệt gì đây chứ...”

“Ngay từ đầu không nên nhận cô ta về nhà! Em gái bị thương bao nhiêu lần rồi, lần này còn dám chửi cả con! Một chút dạy dỗ cũng không có!” Ô Khải Đông đứng phía sau, tức giận tiếp lời.

Du Uyển Nhi nét mặt dửng dưng.

Cô vốn dĩ chẳng có tình cảm gì với cái gia đình này, nên những lời chỉ trích của họ chẳng thể khiến cô thấy tổn thương.

Nhưng không tổn thương không có nghĩa là cô sẽ mãi im lặng mà chịu trận.

Cô nhướn mày, nhìn thẳng vào bố ruột: “Nếu tôi là súc sinh, vậy ông chính là lão súc sinh. Vì dù gì chúng ta cũng có giám định huyết thống mà.”

Sau đó, cô quay sang nhìn mẹ ruột: “Trong mắt bà, phản kháng lại mới là đáng sợ. Nghe kỹ nhé mọi người, sau này cứ tha hồ mà bôi nhọ người này. Bà ta rộng lượng lắm, sẽ không chấp đâu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương