Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 6

Trước Sau

break

“Du Uyển Nhi! Cô điên rồi sao???”

Một người đàn ông cao lớn bất ngờ lao tới như phát cuồng, giơ chân muốn đá cô một cú thật mạnh.

Du Uyển Nhi nhận ra gã. Chính là anh trai ruột của nguyên chủ, Ô Khải Đông.

Trước kia, mỗi khi Ô Tĩnh Nghi giả vờ bị thương hay bịa chuyện vu khống nguyên chủ, Ô Khải Đông luôn là người đầu tiên xông ra, không cần phân rõ đúng sai mà quát mắng cô ấy thậm tệ.

Lần này cũng chẳng khác gì.

Vừa nhìn thấy Ô Tĩnh Nghi bị đánh đến thảm hại như vậy, gã đã nổi điên, xuống tay cực kỳ độc ác.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Du Uyển Nhi nhanh tay kéo luôn Ô Tĩnh Nghi đứng bên cạnh ra, chắn ngay trước mặt mình.

Chỉ nghe một tiếng “Bịch” nặng nề vang lên.

Ngay sau đó là một tiếng hét thảm thiết xé gan xé ruột.

Tiếp theo là hình ảnh cả người Ô Tĩnh Nghi như con diều đứt dây, bay thẳng ra ngoài rồi ngã dúi dụi.

Ô Khải Đông chết lặng!

Gã không thể ngờ được Du Uyển Nhi lại dám kéo Ô Tĩnh Nghi ra làm lá chắn. Muốn rút lực chân lại thì cũng không kịp nữa rồi.

Chỉ biết đứng trơ mắt nhìn cô em gái yêu quý bị chính mình đá văng một đoạn xa.

Du Uyển Nhi nhìn cảnh tượng trước mắt, không nhịn được bĩu môi cảm thán: “Chậc chậc chậc, cú này cũng quá mạnh tay rồi đấy. Chắc ít nhất cũng gãy một cái xương sườn.”

“Du Uyển Nhi! Cô chán sống rồi hả???” Ô Khải Đông nổi đóa.

“Còn muốn đánh tôi nữa à? Việc em gái anh có báo cảnh sát hay không tôi mặc kệ nhưng chỉ cần anh dám động vào người tôi, tôi sẽ báo ngay.”

“Tôi nhớ hình như anh đang được xét danh hiệu thi đua ở đơn vị đúng không?”

Quả nhiên, câu này có hiệu lực tức thì.

Dù Ô Khải Đông có giận đến mức nào, cũng không dám lấy công việc ra đùa.

“Cô tưởng chỉ có cô biết báo cảnh sát à? Cô vừa rồi đánh Tĩnh Nghi, tôi cũng có thể báo cảnh sát bắt cô!”

“Cô ta là người chủ động yêu cầu tôi đánh đấy. Bao nhiêu người ở đây đều nghe rõ ràng.” Du Uyển Nhi thản nhiên đáp.

Mọi người đứng xung quanh bắt đầu đưa mắt nhìn nhau, hơi lúng túng.

Cô cười nhạt: “Đông người như vậy chắc không ai định nói dối với cảnh sát nhỉ? Khai man che giấu sự thật là có thể lưu án đấy.”

“Sau này con cháu trong nhà các người đi thi công chức mà vướng lý lịch, không lẽ lại oán tôi?”

Lời vừa nói ra như tiếng sét đánh giữa trời quang, khiến tim người nào người nấy thót lại.

Chỉ trong chớp mắt, những người còn đang do dự cũng lập tức nghiêm mặt.

“Khải Đông à... Cô ta nói đúng đấy. Rõ ràng là Tĩnh Nghi tự mình bảo người ta đánh...” Cuối cùng cũng có người lên tiếng đứng về phía Du Uyển Nhi.

“Các người...” Ô Khải Đông tức đến nổi gân xanh trên trán.

Gã vô tình liếc thấy vết bạt tai trên mặt Tạ Cảnh Ngôn, ánh mắt sáng lên: “Thế còn Cảnh Ngôn? Chắc chắn anh không yêu cầu cô ta đánh anh chứ?”

Du Uyển Nhi gật đầu: “Đúng thế, anh ta không yêu cầu. Nhưng anh ta mở miệng toàn lời bẩn thỉu.”

“Tội vu khống là phạm pháp. Một cán bộ nhà nước như anh ta cố tình làm sai, chẳng lẽ không đáng bị dạy dỗ?”

“Giỏi lắm! Giờ coi như cô có bản lĩnh rồi. Tôi không quản nổi cô nữa. Có bản lĩnh thì cút khỏi nhà tôi đi!” Ô Khải Đông nói xong liền hùng hổ kéo Ô Tĩnh Nghi rời khỏi.

Du Uyển Nhi chỉ nhún vai tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm: “Mọi người cũng thấy rồi đấy, tình cảnh của tôi ở nhà họ Ô là thế đấy. Không ai coi tôi là người nhà, tôi chỉ như một osin không công.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương