Mặt ông bà Ô lập tức đỏ bừng vì xấu hổ.
Chỉ có Ô Khải Đông là chẳng có chút tự giác nào, ngược lại còn khinh thường bĩu môi, lầm bầm: “Vậy trách ai được? Muốn trách thì trách cô từ đầu tới giờ chưa từng mở miệng.”
Du Uyển Nhi chỉ cười nhạt: “Lúc tôi hỏi tại sao lại cho Ô Tĩnh Nghi tiền tiêu vặt, anh còn nhớ mình đã trả lời thế nào không?”
Ô Khải Đông sững người, đầu óc chợt nhớ lại chuyện cũ.
Khi ấy Ô Tĩnh Nghi khóc lóc với gã rằng Du Uyển Nhi đã cắt hỏng chiếc váy cô ta yêu thích nhất.
Để dỗ em gái, gã đưa tiền cho cô ta mua cái mới.
Cho nên khi Du Uyển Nhi hỏi, gã không buồn giải thích, chỉ lạnh lùng buông một câu: “Tiền tôi cho em gái tôi thì liên quan gì đến cô?”
“Sau này cô mà cắt váy của Tĩnh Nghi, tôi lại đưa tiền cho em tôi mua cái khác! Người độc ác như cô không xứng làm em gái tôi!”
Nghĩ đến đây, ánh mắt Ô Khải Đông lại thoáng vẻ chán ghét: “Không phải vì cô cứ cắt váy của Tĩnh Nghi suốt sao?”
Du Uyển Nhi bình tĩnh đáp trả: “Có bằng chứng không? Cắt váy cô ta thì tôi được lợi gì?”
“Nếu tôi thực sự muốn cắt, sao không cắt váy mới mà cứ chọn váy cũ? Là để cô ta có cớ mua đồ mới rồi khoe khoang trước mặt tôi sao? Tôi rảnh tới mức đó à?”
Câu hỏi ấy khiến Ô Khải Đông thoáng sững sờ.
Trước giờ gã chưa từng nghĩ sâu xa như vậy, giờ nghe cô nói trong lòng bất giác dấy lên chút nghi ngờ.
Ô Tĩnh Nghi thấy gã có vẻ dao động, trong lòng liền dâng lên nỗi căm hận với Du Uyển Nhi. Rõ ràng đã ký giấy đoạn tuyệt rồi, sao không chịu đi luôn cho xong?
Cô ta lập tức rơm rớm nước mắt, cố tình làm bộ đáng thương nhìn Ô Khải Đông: “Anh à, em thật sự không có làm vậy, là chị hiểu lầm em thôi... Nếu chị thích những bộ váy đó, chị có thể lấy hết...”
Ô Khải Đông thấy em gái nước mắt lưng tròng, trái tim cũng mềm xuống phần nào.
Gã quay lại trừng mắt với Du Uyển Nhi, giọng đầy trách cứ: “Du Uyển Nhi, cô cần gì phải ép người đến mức này? Tĩnh Nghi đơn thuần, lương thiện, đâu phải loại người như cô nói!”
Du Uyển Nhi vốn đã đoán trước họ sẽ phản ứng như thế, chẳng buồn tranh cãi. Cô chỉ yên lặng đi vào bếp tìm một bao tải to.
Mọi người đều ngơ ngác nhìn cô, không hiểu cô định làm gì.
Chỉ thấy Du Uyển Nhi lôi ra một bao tải lớn phủ đầy bụi từ trong góc tủ.
Cô phủi sạch lớp bụi bám ngoài, xách bao tải chậm rãi quay về phòng khách.
Ánh mắt mọi người lập tức dồn cả vào chiếc bao tải trong tay cô.
Cho đến khi Du Uyển Nhi không dừng lại mà tiếp tục bước lên lầu, mọi người mới như bừng tỉnh.
“Du Uyển Nhi! Cô định làm gì?”
Ô Khải Đông là người đầu tiên không kìm được, mắt trợn to, giọng cao vút đầy hoảng hốt và giận dữ.
Du Uyển Nhi không quay đầu lại, đáp dứt khoát: “Lấy đồ thôi. Ban nãy chẳng phải Ô Tĩnh Nghi vừa nói muốn tặng váy cho tôi sao?”
Nói rồi cô đã đến trước cửa phòng của Ô Tĩnh Nghi, đưa tay đẩy cánh cửa ra, cánh cửa lập tức bật mở.
Vừa bước vào phòng, Du Uyển Nhi liền giũ mạnh chiếc bao tải trong tay. Chiếc túi vốn co lại lập tức bung ra thành hình.
Không chần chừ, cô nhanh nhẹn mở tủ quần áo ra. Bên trong treo đầy những bộ đồ mới tinh, thậm chí nhiều cái còn chưa gỡ mác.
Suốt nửa năm sống trong nhà họ Ô, cô đã tiêu sạch toàn bộ số tiền dành dụm. Giờ trên người chỉ còn vài xu lẻ, đến cả tiền về quê cũng không đủ.