Cô đang cực kỳ túng thiếu, bất cứ thứ gì có thể đem bán, cô đều sẽ không bỏ qua.
Mấy lời ban nãy, thực ra chỉ là cái bẫy cô cố tình giăng ra dựa trên sự hiểu rõ bản tính của Ô Tĩnh Nghi, để sau này có lấy cũng danh chính ngôn thuận.
Ô Tĩnh Nghi vừa nghe xong đã hốt hoảng muốn đứng dậy ngăn cản. Nhưng vừa mới cử động cả người lại ngã phịch trở lại ghế vì vết thương chưa lành.
Cô ta chỉ đành ngồi đó, sốt ruột nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt.
“Chíp chíp chíp!”
[Tiền mà họ nói là mấy tờ có hình người vẽ trên đó phải không? Tôi biết có chỗ cất nhiều lắm.]
Con chim sẻ đậu trên vai trái Du Uyển Nhi vừa kêu vừa vỗ cánh bay lượn quanh phòng Ô Tĩnh Nghi, rồi đáp xuống nóc tủ quần áo.
[Tôi thường thấy người phụ nữ ở phòng này hay giấu mấy tờ vẽ hình người đó vào cái hộp sắt kia.]
Du Uyển Nhi đang thu dọn gần xong số quần áo thì nghe chim sẻ nói vậy, cô ngước lên nhìn độ cao của nóc tủ.
Cảm thấy cần một thứ để kê chân, ánh mắt bắt đầu đảo quanh phòng tìm ghế.
Lúc này Ô Khải Đông đã chạy lên lầu, liền trông thấy Du Uyển Nhi thản nhiên nhét từng bộ váy áo lộng lẫy của Ô Tĩnh Nghi vào chiếc bao tải to tướng.
Sắc mặt gã lập tức tối sầm lại.
“Cô đúng là cướp trắng trợn còn gì!”
Cùng lúc đó, ông bà Ô cũng thở hồng hộc đuổi lên.
Vừa thấy chiếc bao tải gần như đầy ắp trong tay Du Uyển Nhi, cả hai đều tức đến mức ngực phập phồng kịch liệt.
“Uyển Nhi à, đừng lấy đồ của Tĩnh Nghi! Nếu con thích, mẹ mua mới cho con!” Bà Ô cuống quýt nói, trán đẫm mồ hôi hột.
“Mày đúng là thứ hám lợi! Suốt ngày chỉ biết lục lọi đồ của em mình. Sao tao lại sinh ra được thứ súc sinh như mày hả?” Ông Ô mặt mày đầy căm ghét.
Du Uyển Nhi tìm thấy chiếc ghế cạnh cửa sổ, tay vẫn tiếp tục thu dọn, miệng không quên phản bác từng người một.
“Nếu nói là cướp, thì người cướp phải là các người mới đúng.”
“Nửa năm nay ăn của tôi, dùng của tôi! Ngoài cái chỗ ở chẳng khác gì phòng chứa đồ, các người đã cho tôi cái gì?”
“Người giúp việc còn có lương, còn tôi thì các người có đưa lấy một xu không?”
“Quần áo tôi mang từ quê lên chỉ có hai bộ, tôi mặc đi mặc lại suốt nửa năm trời mà chẳng thấy ai mua thêm cho tôi cái gì, trái lại tôi lại phải bỏ tiền mua quần áo cho mấy người. Giờ thấy tôi lấy lại chút đồ liền kêu ca khóc lóc, giả vờ đạo đức cái gì?”
“Tôi hám lợi à? Thế sao ông vẫn mặc bộ đồ tôi mua cho ông? Con gái tốt của ông bao nhiêu năm nay có từng mua cho ông lấy một cái áo chưa?”
Người dưới lầu không tiện lên được nhưng ai nấy đều rướn tai lắng nghe động tĩnh trên tầng hai.
Khi nghe thấy lời của Du Uyển Nhi vọng xuống, ai nấy đều sững người.
Tiếng xì xào ban nãy lập tức lắng xuống, nhường chỗ cho một khoảng lặng đầy kinh ngạc.
Một lúc sau, trong đám đông bắt đầu có người lẩm bẩm: “Nghe thì có vẻ hỗn thật... nhưng mà nghĩ kỹ lại, hình như cô ấy nói cũng có lý đấy chứ...”
Ông Ô đứng bất động, sắc mặt u ám, lặng lẽ nghe tiếng bàn tán dưới nhà vang lên từng đợt.
Trong lòng ông ta thừa hiểu, cô con gái này đã quyết tâm trở mặt hoàn toàn với gia đình.
Nếu hôm nay không giải quyết dứt điểm, e là danh tiếng nhà họ Ô sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Nghĩ đến đây, ông ta hít một hơi thật sâu, cố ép mình giữ bình tĩnh, không để cảm xúc chi phối.