Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 18

Trước Sau

break

“Cô làm ầm lên như vậy, chẳng phải là vì muốn lấy một nghìn tệ sao? Hiện giờ trong nhà không có đủ tiền mặt, đợi thêm chút. Dù có phải vay, tôi cũng sẽ đưa cho cô bằng được.”

Gương mặt vẫn lạnh lùng, ông ta tiếp tục: “Tôi không hiểu vì sao cô lại bôi nhọ em gái mình được cho nhiều tiền tiêu vặt như vậy. Tôi có cho nó cũng chỉ là mười lăm tệ mỗi tháng.”

“Không đưa cho cô, đó là sơ suất của tôi. Nhưng tôi vẫn luôn đối xử công bằng với cả hai đứa.”

Cuối cùng, giọng ông ta dịu đi đôi chút: “Dù cô có ghét bỏ gia đình này, thì chúng tôi vẫn là người thân ruột thịt không thể chối bỏ. Nếu sau này gặp khó khăn, cứ việc quay về tìm chúng tôi.”

Tất nhiên, hiện tại ông Ô chẳng còn chút tình cảm nào với Du Uyển Nhi.

Những lời nghe có vẻ đầy tình nghĩa đó, thực chất chẳng qua chỉ là chiêu trò nhằm cứu vãn thể diện cho nhà họ Ô trước mặt hàng xóm láng giềng.

Nếu những lời đàm tiếu hôm nay lan truyền không kiểm soát, thì chẳng khác nào một đòn chí mạng giáng thẳng vào danh tiếng cả nhà. Con đường tương lai của gia đình e rằng cũng bị chặn đứng.

Trong thời đại này, bất kỳ cơ quan nào cũng đều kỵ nhất là tuyển người có vấn đề về phẩm hạnh.

Nghe ông Ô nói năng khẩn thiết và "chân thành", lập trường của những người đang đứng dưới nhà cũng bắt đầu nghiêng về phía ông ta, lòng dần dao động.

Nhưng Du Uyển Nhi đối diện ông ta, sao có thể không nhìn thấu mưu tính trong lời nói kia?

Trước đây cô vẫn thắc mắc, bố mẹ ruột của Ô Tĩnh Nghi vốn là người quê chất phác, rốt cuộc cái tính "trà xanh" của cô ta là học từ đâu?

Bây giờ thì rõ rồi. Thì ra có hẳn một cây “trà xanh lâu năm” trong nhà này, trực tiếp truyền dạy bằng cả lời nói lẫn hành động!

Du Uyển Nhi không đáp lại ngay. Cô đứng trên ghế, lần mò một lúc trên nóc tủ quần áo.

Không bao lâu sau, cô tìm thấy một hộp thiếc đựng bánh, to cỡ một quyển sách. Vừa mở ra, bên trong là từng xấp tiền được cuộn tròn, buộc gọn bằng dây thun.

Lướt qua một lượt, cô ước lượng sơ sơ cũng phải hơn một nghìn tệ.

Chậc chậc chậc... Nhà họ Ô đúng là “không thiếu” thật!

Cô ôm hộp sắt vào lòng, từ trên ghế nhảy xuống.

Ông bà Ô nhìn chiếc hộp trong tay cô mà không khỏi sửng sốt, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Du Uyển Nhi cũng chẳng buồn giấu, trực tiếp mở hộp đếm ngay tại chỗ trước mặt họ.

Bên trong toàn là tiền mệnh giá lớn, tổng cộng là một nghìn ba trăm tệ.

“Không cần vay mượn gì nữa, cứ lấy chỗ này đưa cho tôi là được rồi. Phải nói là em gái tôi cũng giỏi thật đấy. Mỗi tháng chỉ được cho mười lăm tệ mà vẫn tiêu xài thoải mái, còn tích góp được tận một nghìn ba trăm tệ.”

“Tôi thấy đồ trang sức trên người cô ta cũng đâu rẻ gì? Cái đồng hồ, sợi dây chuyền, rồi cả vòng tay, khuyên tai... bộ này ít nhất cũng ngốn mấy trăm ấy chứ?”

Dưới lầu, Ô Tĩnh Nghi nghe thấy câu đó, lạnh cả sống lưng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Con tiện nhân kia sao lại biết được chỗ mình giấu tiền?

Rõ ràng cô ta đã giấu kỹ lắm rồi, đến cả việc để Du Uyển Nhi quét dọn phòng cũng không cho phép.

Ông Ô lúc này cũng cảm thấy bất ổn.

Vốn dĩ ông ta định đánh bài trì hoãn, cố vớt vát thể diện trước mặt mọi người.

Một nghìn tệ đâu phải số nhỏ, nhà bình thường có mấy ai móc ra nổi ngay?

Nói chờ vài hôm để xoay sở là hợp lý, vừa khiến người ngoài thấy Du Uyển Nhi quá quắt, vừa giúp ông ta chiếm lấy vị thế đạo đức cao hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương