Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 19

Trước Sau

break

Đợi đến lúc không còn ai quan tâm nữa, muốn trả khi nào, trả bao nhiêu, chẳng phải đều do ông ta quyết?

Kể cả Du Uyển Nhi có đến tận đơn vị của ông ta gây chuyện, ông ta cũng chẳng sợ. Dù sao bản thân cũng đã "hào phóng" đồng ý chi tiền chu cấp cao như vậy rồi.

Nhưng giờ thì khác. Du Uyển Nhi tìm ra ngay chỗ Ô Tĩnh Nghi giấu tiền, toàn bộ kế hoạch của ông ta coi như đổ bể.

Vì ông ta đã lỡ miệng hứa, giờ tiền lại hiện ngay trước mắt...

Lúc này, muốn không đưa cũng không được nữa rồi!

Điều khiến ông ta tức nhất chính là ông ta đâu có để Ô Tĩnh Nghi thiếu ăn thiếu mặc, vậy mà cô ta lại giấu riêng một đống tiền lớn như vậy để làm gì?

Giờ thì hay rồi, chuyện này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt ông ta trước bàn dân thiên hạ!

Dưới nhà, đám đông rướn cổ ngóng lên.

Vừa nghe Ô Tĩnh Nghi lén tích cóp hơn một nghìn tệ, ánh mắt mọi người nhìn cô ta lập tức đổi khác.

Đặc biệt là khi họ bắt đầu chú ý tới những món đồ trang sức trên người cô ta.

“Cái đồng hồ đó tôi biết, hàng Certina, tận ba trăm bảy mươi mốt tệ lận!”

“Trời ơi??? Đắt vậy cơ à?”

“Nhà họ Ô đúng là cưng chiều con nuôi ghê luôn đó!”

Ông Ô nghe những lời xì xào dưới nhà, mặt lập tức đen kịt.

Du Uyển Nhi thấy hiệu quả như mong muốn, đúng lúc mở lời: “Được rồi, tôi cũng không phải người không biết điều. Giờ các người trả tiền chu cấp cho tôi, thì sau này lúc các người già, tôi cũng sẽ làm đúng theo quy định của nhà nước, chu cấp cho từng người một.”

“Còn nếu các người không muốn theo tiêu chuẩn nhà nước, tôi cũng có thể chọn cách đơn giản hơn về sau tôi sẽ đưa cho mỗi người một nghìn tệ dưỡng lão. Nếu không yên tâm, tôi sẵn sàng viết giấy cam kết.”

Vừa nói xong, thấy mọi người định lên tiếng, cô lại thản nhiên tiếp lời: “À đúng rồi, đã đưa khoản lớn thế rồi thì tiền sinh hoạt nửa năm qua tôi tạm ứng cho các người chắc không đến mức tiếc với tôi nhỉ?”

“Tuy các người chẳng nuôi tôi ngày nào, cũng chưa từng tiêu cho tôi một xu. Nhưng dù sao tôi cũng là con ruột, các người vô tình thì tôi cũng không thể vô nghĩa.”

“Pha trà rót nước, nấu cơm giặt giũ, quét dọn lau nhà, xoa bóp làm chỗ trút giận... những việc đó coi như hiếu đạo tôi đã làm đủ.”

“Giờ chỉ cần trả lại chi phí sinh hoạt là được, tổng cộng ba trăm tám mươi tám tệ tám hào tám xu ba phân.”

“Thôi thì lấy vía may mắn, làm tròn số. Cứ đưa tôi ba trăm tám mươi tám tệ tám hào tám xu cho đẹp.”

“Tính ra nhé, ba trăm tám tám tám cộng thêm một nghìn, tổng là một nghìn ba trăm tám mươi tám đồng tám hào tám xu. Hộp thiếc này có sẵn một nghìn ba, vậy các người còn thiếu tôi tám mươi tám tệ tám hào tám xu.”

“Không đến mức không có nổi tám mươi mấy tệ đấy chứ?”

Giọng của Du Uyển Nhi không hề nhỏ, dưới nhà ai nấy nghe rõ mồn một. Dù con số cô đưa ra khá lớn, nhưng...

Biết được số tiền đó vốn là do con nuôi tiết kiệm, mọi người lại cảm thấy không quá khó chấp nhận.

Nhà họ Ô có thể cho con nuôi từng ấy tiền tiêu vặt...

Thế thì chu cấp cho con ruột mười tám năm chỉ có một nghìn tệ, thật ra lại trở nên quá rẻ mạt.

Chưa kể Du Uyển Nhi cũng nói rõ, sau này họ già cô vẫn sẽ chu cấp dưỡng lão.

Xét cho cùng, cô vẫn là người rất có tình có nghĩa.

Chỉ là... nói đi cũng phải nói lại, nhà họ Ô đúng là quá đáng thật. Nửa năm nay mà xài hết tiền của con gái?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương