Hơn ba trăm tệ đó chứ ít gì!
Ở nông thôn, ba trăm tệ có khi là toàn bộ tài sản của cả gia đình!
So đi tính lại, đúng là như Du Uyển Nhi nói cha mẹ nuôi còn đối xử với cô tốt hơn cả cha mẹ ruột.
Nên mấy lời đồn trước đây kiểu như “cha mẹ nuôi đổi con” nghe ra lại càng thiếu căn cứ.
“Du Uyển Nhi, cô bị tiền làm mờ mắt rồi à??? Sao không đi cướp luôn cho xong?”
Ô Khải Đông không nhịn nổi nữa, gào lên một tiếng rồi lao thẳng về phía Du Uyển Nhi.
Gã giơ nắm đấm lên, chuẩn bị đấm thẳng vào người cô.
Nhưng Du Uyển Nhi nhanh tay lẹ mắt, người cô nghiêng đi như một chú thỏ lanh lẹ, lách mình núp ra sau lưng ông Ô.
Biến cố bất ngờ khiến Ô Khải Đông không kịp phản ứng, cú đấm tưởng đánh vào Du Uyển Nhi lại đập thẳng vào mặt bố mình.
“BỐP!” Một tiếng nặng nề vang lên.
Ông Ô rú lên một tiếng đau đớn, ôm mắt phải ngã lăn ra đất.
Du Uyển Nhi nhìn sang, chỉ thấy vùng quanh mắt phải của ông ta tím bầm, sưng to như quả trứng ngỗng, nhìn mà rợn cả người.
Ô Khải Đông sững sờ tại chỗ, không ngờ mình lại đánh nhầm trúng bố.
Nhìn bố đau đớn ôm mặt, gã bối rối luống cuống, đứng chết trân không biết làm gì tiếp theo.
Thấy vậy, Du Uyển Nhi lập tức chạy vút ra chỗ lan can, kéo căng giọng hét lớn: “Không xong rồi, không xong rồi! Anh tôi lại đánh bố tôi nữa kìa!”
Giọng cô the thé, chói tai, vang vọng khắp căn nhà.
Nghe thấy tiếng hét ấy, bà Ô và Ô Khải Đông mới như choàng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng chạy đến bên ông Ô người đang rên rỉ nằm trên sàn.
Bà Ô đau lòng ôm lấy chồng, vội vàng đỡ ông ta ngồi dậy, vừa run rẩy vừa lo lắng hỏi: “Ông có sao không? Có bị thương ở đâu không?”
“Bố... con xin lỗi, con không cố ý đâu.” Ô Khải Đông cúi đầu nhận lỗi, lúng túng kiểm tra vết thương của bố.
Dưới nhà, mọi người vừa nghe tiếng Du Uyển Nhi la lên thì chẳng còn ai đứng yên nổi, ùa cả lên lầu.
Cảnh tượng trước mắt khiến ai cũng sững sờ khi ông Ô đang ngồi bệt trên sàn, mắt phải sưng vù như gấu trúc.
Lúc này, Du Uyển Nhi bỗng nghiêm mặt nói: “Dù lời này có phần không tiện để tôi nói ra, nhưng nể tình chúng ta từng là người một nhà, lại còn chịu trả tiền cho tôi. Tôi thấy vẫn nên cảnh báo trước một tiếng.”
“Ô Khải Đông có lẽ đang có vấn đề về tinh thần. Một người lúc thì đá gãy xương em gái, lúc lại đấm tím mắt cha ruột, mà lại còn làm bác sĩ?”
“Mọi người có tưởng tượng nổi nếu anh ta nổi nóng trong phòng bệnh thì bệnh nhân sẽ ra sao không?”
“Đây là bệnh viện đấy! Người trong đó vốn đã yếu hơn người bình thường, nếu gặp phải kiểu bác sĩ tâm lý không ổn định như vậy, lỡ bị đá một cái thì chẳng phải mất mạng như chơi?”
“Mọi người thử nghĩ mà xem, ai trong chúng ta mà chẳng có lúc ốm đau? Nếu lỡ gặp trúng người như vậy, có ai không thấy sợ?”
Những người có mặt đều gật gù không ngớt.
Chuyện này không chỉ là việc riêng của nhà họ Ô mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến an nguy của từng người ở đây.
Nếu không xử lý sớm, chẳng ai dám chắc mai sau gia đình mình có trở thành nạn nhân tiếp theo không.
Thế là chẳng ai bảo ai, mọi người đều quay sang khuyên ông bà Ô: “Uyển Nhi nói đúng đấy! Chỉ riêng vì tương lai của thằng bé, hai người cũng nên nhanh chóng đưa nó đi khám đi! Phát hiện sớm, điều trị sớm mới là tốt nhất!”