“Vớ vẩn! Tôi đánh là đánh cô ta chứ ai???” Ô Khải Đông gào lên, tức đến mức gần như phát điên.
Gã siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy mu bàn tay, hai mắt gã đỏ ngầu như thể có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.
Nhưng dáng vẻ giận dữ ấy, trong mắt người ngoài lại càng khiến họ tin lời Du Uyển Nhi nói là thật.
Không cần biết gã định đánh ai, chỉ riêng cái cách mất kiểm soát thế này đã là dấu hiệu của người không ổn định về tâm lý.
“Mọi người nhìn xem, cái dáng phản ứng đó! Tôi thấy nhà họ Ô nuôi đứa con trai này đúng là có vấn đề rồi! Về nhà phải nói với người nhà ngay, tuyệt đối đừng đến chỗ cậu ta khám bệnh nữa!”
Lại có người bắt đầu rì rầm bàn tán, giọng nói đầy hoài nghi và dè dặt với Ô Khải Đông.
Ông Ô thì vừa giận vừa đau.
Ông ta tự hỏi mình đã tạo nghiệt gì cho ra nông nỗi này?
Con thông minh thì lòng dạ lạnh lùng, chỉ nghĩ cách gài bẫy hãm hại. Con ngu ngốc thì ngoài sức khỏe ra chỉ biết làm rối mọi chuyện!
Ngay cả Du Uyển Nhi... ông ta cũng đã nhìn lầm!
Cứ tưởng đứa con ruột này ngốc nghếch, mềm yếu, không trông cậy gì được. Nên mới dồn hết yêu thương, tài lực vào cô con nuôi.
Ai ngờ Du Uyển Nhi lại là người biết ẩn mình, che giấu tài năng.
Lúc này, bên cạnh sự tức giận, ông Ô cũng không khỏi có chút tán thưởng dành cho cô.
Một người có đầu óc và mưu lược như vậy, nếu không trở mặt thì hẳn nhà họ Ô đã có chỗ dựa vững chắc về sau.
Chỉ tiếc thay...
Du Uyển Nhi không thể trở thành người của nhà họ Ô nữa.
Dù con trai ông ta đầu óc không lanh lợi, nhưng không thể phủ nhận trong lĩnh vực y học gã vẫn có chút năng khiếu.
Nếu hôm nay bắt buộc phải chọn một người, ông Ô chắc chắn sẽ chọn Ô Khải Đông.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, ông ta liền thu lại tia lạnh lẽo nơi đáy mắt, trong lòng không còn chút tình thân nào với Du Uyển Nhi nữa.
Chẳng qua trách cô quá thông minh, mà lại đem tài trí đó dùng để chống lại họ.
Chỉ thấy ông ta bất ngờ bật ra một tiếng “Ôi trời ơi!” đầy đau đớn, mặt mày méo xệch, giọng rền rĩ như than khóc:
“Con gái à, tôi biết trong lòng cô oán hận nhà này, đúng là chúng ta đã thiếu sót khiến cô chịu nhiều thiệt thòi. Nhưng cô cũng không nên đẩy tôi như vậy! Sau lưng tôi là cầu thang đó! Hay là... cô vốn định đẩy tôi ngã chết cho xong?”
“Anh trai cô chẳng qua là thấy tình thế rối ren quá nên nhất thời nó không kiềm chế được mới động tay. Chuyện chỉ có vậy sao cô nỡ lòng nào bôi nhọ nó như thế?”
Lúc này, trên gương mặt ông Ô tràn đầy vẻ bi thương xen lẫn phẫn uất.
Bà Ô thì chỉ biết sững sờ nhìn chồng mình. Bà ta không ngờ ông ta lại có thể trắng trợn đảo lộn trắng đen như thế.
Ông Ô tranh thủ lúc không ai để ý, trừng mắt lườm bà một cái sắc lẹm. Ánh nhìn đó mang theo sự đe dọa rõ ràng.
Bị ánh mắt ấy làm cho sợ hãi, bà Ô lập tức cúi đầu không dám lên tiếng phản bác lấy nửa lời.
Quả nhiên, sau khi nghe những lời của ông Ô, đám đông đang đứng dưới nhà lập tức đổi chiều dư luận, tất cả đều bắt đầu chỉ trích Du Uyển Nhi.
Trong mắt họ, dù cha mẹ có sai đến đâu, con cái động tay động chân với bậc sinh thành thì vẫn là không thể chấp nhận!
Đúng lúc tiếng trách móc bắt đầu nổi lên, Du Uyển Nhi bỗng lên tiếng trước, giọng dứt khoát: “Ông chắc chắn là tôi đẩy ông sao?”