Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 22

Trước Sau

break

Ông Ô với một bên mắt bầm tím, vẻ mặt tràn đầy tổn thương, chậm rãi đáp: “Ngay cả tôi cũng không muốn tin là con ruột mình lại muốn giết cha... Nhưng ở đây ai cũng thấy rõ, chỉ có bàn tay cô là nhỏ nhất. Tôi làm sao mà nhìn nhầm được?”

Mọi người nghe vậy, định lên tiếng an ủi ông ta nhưng khi ánh mắt vô tình chạm đến đôi mắt sưng tím của ông ta thì không nhịn được suýt bật cười.

Họ chỉ còn cách hoặc quay đi, hoặc cúi đầu giả vờ nghiêm túc để che giấu nụ cười đang trào ra.

“Đúng là nghiệt duyên. Nuôi con không bằng nuôi chó. Con đẻ ngoài đường, nuôi bao nhiêu cũng chỉ là thứ vong ân phụ nghĩa.”

“Cái này có phải gọi là cố ý gây thương tích nhỉ? Báo cảnh sát được không?”

“Con gái thế này, cắt đứt luôn cho nhẹ nợ!”

Nhưng Du Uyển Nhi vẫn bình tĩnh, sắc mặt không chút gợn sóng.

Cô bước từ phía sau ông Ô lên phía trước, giơ cao bao tải trong tay, hỏi thẳng: “Xin hỏi, tôi dùng tay nào để đẩy ông? Hay là để cảnh sát đến điều tra cho rõ?”

Lúc này, mọi người mới để ý kỹ đến tình trạng hiện tại của Du Uyển Nhi.

Tất cả đều lập tức im bặt.

Trên tay cô đang xách một cái bao tải to cao quá một mét, nhét đầy đến mức phình căng cả ra. Chỉ cần nghĩ đến chuyện dù bên trong chỉ toàn là quần áo thì cũng phải nặng đến mấy chục ký là ít.

Mà khoảng cách từ tay vịn cầu thang đến cửa phòng lại không hề gần.

Khi nãy, ai ở dưới nhìn lên cũng thấy ông Ô vẫn còn đứng trong phòng lúc sự việc xảy ra.

Vậy thì, nếu Du Uyển Nhi đang xách hai tay nặng như thế, sao có thể đẩy một người đàn ông cao 1m8, hơn bốn mươi tuổi, văng ra xa được?

Kể cả là vô tình, cũng không thể tạo ra lực đẩy mạnh đến vậy, lại càng không thể dùng bàn tay nhỏ nhất tại hiện trường như ông Ô đã nói.

Sự thật đã quá rõ ràng.

Ông Ô vì muốn bảo vệ công việc của con trai, nên mới cố tình đổ tội cho con gái ruột.

Ông Ô há hốc miệng, không ngờ Du Uyển Nhi vẫn còn xách theo bao tải lớn như vậy.

Khi nãy cô né tránh quá nhanh nhẹn, linh hoạt đến nỗi khiến ông hoàn toàn quên mất điều đó.

“Cô...” Ông ta vừa mở miệng định nói gì đó thì Du Uyển Nhi đã nhanh hơn một bước.

“Ông định nói là tôi đặt bao tải xuống đất rồi mới quay lại đẩy ông à?”

Ông Ô nghẹn họng, lời biện minh vừa mới nghĩ ra đã bị cô nói trúng ngay, khiến ông ta lâm vào tình thế khó xử.

“Giả như tôi có đặt bao tải xuống thật, thì sàn nhà chắc chắn phải để lại dấu vết rồi đúng không?”

Mọi người vô thức nhìn xuống sàn gỗ sạch bóng.

Đúng lúc ấy, Du Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt bao tải xuống.

“Phịch” một âm thanh nặng nề vang lên.

Chỉ trong chốc lát, khi cô nhấc bao tải lên lại, cả đám người đều ngẩn ra kinh ngạc.

Trên sàn vốn láng bóng sạch sẽ, lúc này đã in rõ một vệt bụi xám hình tròn nổi bật!

Bầu không khí lập tức chìm vào im lặng.

Ông Ô chỉ thấy mặt mũi nóng bừng vì bẽ bàng.

Du Uyển Nhi thấy đã đạt được mục đích, cũng chẳng có hứng nán lại thêm: “Đã vậy thì các người nôn nóng đuổi tôi đi đến thế, tôi cũng chẳng ở lại làm chướng mắt nữa. Chỉ cần đưa nốt tám mươi tám tệ tám hào tám xu cho tôi, tôi sẽ lập tức rời khỏi đây.”

Nhà họ Ô sau trận ồn ào này, xem như danh tiếng đã hoàn toàn sụp đổ.

Ngực ông Ô phập phồng dữ dội, gương mặt méo mó hiển nhiên là bị chọc giận không nhẹ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương