Lúc này, ông ta và Ô Tĩnh Nghi hiếm khi đồng lòng đến vậy. Chỉ mong Du Uyển Nhi biến khỏi tầm mắt càng nhanh càng tốt.
Cô mà còn ở lại, chẳng biết danh dự của nhà họ Ô còn bị bôi nhọ tới đâu nữa.
Không muốn dây dưa thêm, ông ta lôi từ túi ra chín mươi tệ, ném thẳng cho Du Uyển Nhi: “Cút đi!”
Du Uyển Nhi chẳng thèm để tâm thái độ đó, miễn là tiền đến tay là được.
Huống chi còn được “lãi” thêm hơn một tệ, đủ để mua không ít thứ ngon lành rồi.
Xem như ông ta vừa trả phí “thái độ tệ” đi.
Cô cẩn thận cất đi số tiền chín mươi tệ cùng với số tiền một nghìn ba trăm trước đó.
Bên cạnh, Ô Tĩnh Nghi trơ mắt nhìn cô mang đi toàn bộ số tiền mình cực khổ tích góp, tức đến nỗi suýt nghiến gãy cả hàm.
Đó là tiền tiêu vặt cô ta phải gom từng đồng từng cắc trong thời gian dài!
Nếu không vì còn giữ được chút lý trí, e rằng cô ta đã xông lên giật lại rồi.
Nhưng Du Uyển Nhi hoàn toàn làm ngơ trước ánh mắt căm tức của Ô Tĩnh Nghi, cứ thế vác bao tải lớn rời khỏi nhà họ Ô.
Trên đường đi, cô còn thầm thấy may mắn...
May mà trước đây họ chưa kịp chuyển hộ khẩu cho cô.
Nếu không, bây giờ cô còn phải ở lại làm thủ tục chuyển hộ, chẳng khác nào bị trói buộc thêm lần nữa.
Phía sau, ánh mắt của Ô Tĩnh Nghi như thiêu đốt vào lưng Du Uyển Nhi, như muốn khoét một lỗ trên người cô.
Số tiền đó, cô ta nuốt không trôi.
Nếu không thể lấy lại bằng cách chính thống, thì cô ta đành phải nghĩ đến những con đường khác...
Du Uyển Nhi rời khỏi nhà họ Ô, cảm giác cả không khí bên ngoài cũng trở nên dễ thở hơn.
“Cảm ơn hai đứa hôm nay nhé.”
Cô quay sang nói với hai chú chim sẻ đang đậu trên vai.
Nếu không nhờ chúng giúp sức, cô chưa chắc đã giải quyết được mọi chuyện nhanh gọn như vậy.
“Chíp chíp chíp!”
[Chuyện nhỏ ấy mà, khỏi cảm ơn!]
“Chíp chíp chíp!”
[Nếu thật sự muốn cảm ơn thì cho tụi em đồ ăn đi!]
Hai chú chim cùng lên tiếng.
Chú chim bên trái nghe bạn mình nói tham ăn, liền đập cánh bay lên mổ lấy mổ để.
“Chíp chíp chíp!”
[Ăn ăn ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn! Mày quên vụ lần trước suýt bị người ta bắt đi làm thịt rồi hả???]
“Chíp chíp chíp!”
[Ối ối! Biết rồi biết rồi! Không ăn nữa được chưa? Đừng mổ nữa, hói đầu bây giờ đấy!]
Du Uyển Nhi vội đưa tay kéo hai con chim ra, bật cười: “Muốn ăn gì thì nói đi.”
Chú chim bên phải rụt rè nhìn sang bên trái một cái, thấy đối phương không lên tiếng mới dám hí hửng vỗ cánh.
“Chíp chíp chíp!”
[Gạo! Lần trước đang ăn gạo thì bị bắt, mà gạo ngon lắm!]
Du Uyển Nhi gật đầu, rồi quay sang nhìn chú chim bên trái: “Còn em thì sao?”
Chú chim bên trái nghiêng đầu suy nghĩ một lát.
“Chíp chíp chíp!”
[Chị cho tụi em đi theo được không? Không có đồ ăn cũng không sao. Ở bên chị, đầu óc tụi em tỉnh táo hẳn, ngay cả đứa ngốc kia cũng khôn lên được tí rồi.]
Du Uyển Nhi không thấy bất ngờ. Dị năng của cô vốn có ảnh hưởng tích cực đến động vật, đây cũng là lý do tại sao thú vật thường thích ở gần cô.
So với những con chim sẻ bình thường, hai con này rõ ràng thông minh hơn rất nhiều. Giữ chúng bên mình cũng chẳng có gì bất lợi.
“Được thôi. Vậy hai đứa có tên chưa?”
Chú chim bên trái nghe cô đồng ý thì mừng rỡ bay vòng vòng quanh đầu cô.
“Chíp chíp chíp!”
[Em tên là Tiểu Kỉ, nó là Tiểu Tra!]