Du Uyển Nhi chỉ hỏi bâng quơ, không ngờ hai con chim lại thực sự có tên riêng cho mình. Cô càng chắc chắn hai con này không phải loại tầm thường.
“Đi nào, Tiểu Kỉ, Tiểu Tra.”
Nói rồi, cô xách bao bước về phía trước.
Trên đường, người đi kẻ lại đông đúc. Có người đạp xe đạp to vội vã đi làm, có bà cụ dắt cháu chậm rãi tản bộ.
Hai bên đường là đủ loại hàng hóa đa dạng, bày biện rực rỡ, đủ các món đồ thú vị, lạ mắt.
Hai chú chim sẻ có chút sợ hãi trước đám đông, liền nép sát vào cổ Du Uyển Nhi, đôi mắt tròn nhỏ tò mò quan sát xung quanh.
“Chíp chíp chíp!”
[Uyển Uyển, mình đang đi đâu thế?] Tiểu Kỉ lên tiếng hỏi nhỏ.
Từ sau khi quyết định đi theo Du Uyển Nhi, hai chú chim sẻ liền âm thầm đổi cách gọi cô, chuyển từ “cô” sang gọi thân mật là “Uyển Uyển”.
Cách gọi này là do Tiểu Kỉ đúc kết từ quá trình dài quan sát loài người, một kiểu “thuật xã giao” mà nó tâm đắc.
Theo nó giữa người với người, muốn kéo gần quan hệ thì xưng hô thân mật là điều không thể thiếu. Vậy thì giữa người với chim, chắc chắn cũng có thể làm được điều đó!
Du Uyển Nhi cũng rất thoải mái với cách gọi này: “Chị còn chút việc phải giải quyết, xong rồi sẽ đưa tụi em đi ăn.”
“Chíp chíp chíp!”
[Là việc gì vậy?]
Cô khẽ cong môi cười: “Bí mật.”
Thấy cô không muốn nói, hai chú chim cũng không hỏi thêm, chỉ yên lặng đậu trên vai cô.
Du Uyển Nhi xách bao đi qua mấy con phố, rồi dừng lại trước một toà nhà lớn.
Bên trên treo biển "Chính quyền Nhân dân tỉnh Vân Thành".
Cô thẳng bước tiến vào.
Tuy nhiên, chưa kịp đi được bao xa đã bị một người chặn lại: “Chào đồng chí, nơi này không phận sự miễn vào, phiền cô dừng bước.”
“Xin lỗi, tôi không đến đây lang thang. Cho hỏi, Tạ Cảnh Ngôn có làm việc ở đây không?”
Người đó đánh giá Du Uyển Nhi từ trên xuống dưới rồi đáp: “À, cô tìm anh ấy à? Hôm nay anh ấy xin nghỉ, không đi làm.”
“Không, tôi không tìm anh ta. Tôi đến để gặp cấp trên của anh ta. Tôi muốn tố cáo Tạ Cảnh Ngôn, chính danh!”
Giọng cô không lớn nhưng đầy khí thế, khiến những người xung quanh đều ngoái đầu nhìn.
Ngay lập tức, một người phụ nữ đang trò chuyện với người khác, nghe thấy tên "Tạ Cảnh Ngôn" liền mắt sáng lên, nhanh chóng bước tới.
“Đồng chí, xin hỏi xưng hô thế nào? Đừng vội, tôi sẽ đưa cô đến gặp lãnh đạo của anh ấy. Trên đường đi có thể kể sơ qua cho tôi nghe chuyện gì xảy ra không?”
Du Uyển Nhi liếc nhìn người phụ nữ, rồi lại nhìn sang những người xung quanh. Thấy không ai tỏ thái độ châm chọc hay xa lánh, cô gật đầu.
“Được, phiền chị đưa tôi đi.”
Trên đường đi, Du Uyển Nhi vận dụng kỹ năng diễn xuất tốt nhất trong đời.
Mắt cô hoe đỏ, nước mắt ngân ngấn kể rõ chuyện mình bị Tạ Cảnh Ngôn vu oan, hủy hoại thanh danh như thế nào. Kèm theo những người đã chứng kiến làm nhân chứng, tên tuổi kể rõ từng người.
Người phụ nữ nghe xong, lông mày nhíu chặt: “Đồng chí, xin cứ yên tâm. Nếu những điều cô nói là sự thật, chúng tôi tuyệt đối không dung túng hành vi phá hoại danh dự người khác. Nhất định sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng!”
Du Uyển Nhi gật đầu, giọng chân thành cảm ơn: “Cảm ơn chị. Chị nói vậy, tôi yên tâm rồi.”
Nửa tiếng sau, người phụ nữ kia cùng lãnh đạo của Tạ Cảnh Ngôn đích thân tiễn Du Uyển Nhi ra đến cổng.
“Xin lỗi vì để cô chịu thiệt. Chúng tôi sẽ lập tức xác minh rõ mọi việc, nhất định trả lại công bằng cho cô.”