Du Uyển Nhi lần đầu tiên nghe thấy kiểu lý sự trơ tráo đến mức này, suýt thì bật cười vì tức.
Trước kiểu người ngang ngược vô lý như vậy, cô chẳng buồn nói thêm một lời nào.
Cô quay đầu gọi lớn: “Chủ quán ơi! Có người gây chuyện ở đây, làm ơn đến xử lý giúp với!”
Lúc này ông chủ quán đang bận luộc mì, không thể rảnh tay.
Vợ chủ quán hối hả chạy ra: “Có chuyện gì vậy?”
Người phụ nữ kia thấy Du Uyển Nhi không thèm đếm xỉa đến mình, cơn giận lập tức bốc lên.
“Sao cô lại như vậy? Không nghe tôi đang nói chuyện với cô à? Không biết lễ phép là gì sao? Chẳng lẽ bố mẹ cô dạy cô kiểu đó à?”
Vợ chủ quán đứng hình, chẳng hiểu mối quan hệ giữa hai người là gì.
Du Uyển Nhi đành phải giải thích ngắn gọn mọi chuyện, khiến vợ chủ quán cũng nghẹn họng không nói nên lời.
“Thưa cô, nếu cô muốn ăn mì thì chỗ này còn nhiều bàn trống. Xin đừng làm phiền khách khác. Còn nếu cô đến để gây rối, tôi có thể đưa cô đến đồn cảnh sát một chuyến.”
Người phụ nữ cau mày, còn định cãi tiếp với vợ chủ quán.
Đúng lúc đó, người đàn ông vẫn im lặng ngồi ở bàn bên cạnh bỗng cất tiếng: “Được rồi, đừng cãi nữa, mau ăn mì đi!”
Người phụ nữ định lên tiếng nhưng bị ông ta liếc một cái liền im bặt.
Người đàn ông nhìn Du Uyển Nhi, cười gượng: “Xin lỗi cô em, tính bà ấy vốn vậy, không có ác ý đâu. Vừa rồi cũng chỉ đùa với cô em thôi, đừng để bụng nhé.”
Lúc này Du Uyển Nhi mới để ý thấy người đàn ông đang bế đứa trẻ kia chính là đi cùng với người phụ nữ nọ. Nhưng với lời xin lỗi của ông ta, cô hoàn toàn không cảm kích chút nào.
Khi người phụ nữ kia cư xử quá quắt, ông ta chẳng hề hé răng lấy một lời, như thể câm nín. Thế mà vừa nghe vợ chủ quán dọa sẽ đưa đến đồn cảnh sát, ông ta lập tức nhảy ra làm người hòa giải.
Rõ ràng là dung túng cho hành vi trơ trẽn của người phụ nữ đó, chỉ để kiếm chút lợi về mình!
“Có phải đùa hay không, ông và tôi đều biết rõ. Đừng coi người khác là kẻ ngốc.”
Dứt lời, Du Uyển Nhi không thèm để ý đến hai người kia nữa, quay sang tiếp tục đút gạo cho Tiểu Kỉ và Tiểu Tra.
Người đàn ông cười khan mấy tiếng rồi im bặt. Sau đó quay sang ra hiệu cho người phụ nữ kia ăn mì đi cho xong.
Đúng lúc ấy, tô mì mà Du Uyển Nhi gọi cuối cùng cũng được bưng lên. Mùi thơm nồng lan tỏa, lập tức xộc vào mũi cô. Mùi hương hấp dẫn ấy khiến bụng cô réo lên rồn rột.
Cô chẳng nhớ nổi lần cuối cùng mình được ăn món gì đó nóng hổi là từ khi nào nữa.
Trong cái thời tận thế đầy rẫy tuyệt vọng và tai ương kia, một tô mì nóng hổi, thơm lừng như thế này với người bình thường mà nói, quả thật là thứ xa xỉ không dám mơ đến. Người ta chỉ có thể sống lay lắt nhờ vào những ống dinh dưỡng tệ hại.
Thế nhưng giờ đây, cô lại có thể thoải mái tận hưởng món ngon này mỗi ngày.
Nghĩ đến đây, Du Uyển Nhi không khỏi cảm thán. Được sống lại vào thời đại này, đúng là may mắn vô cùng!
Cô cúi đầu, ăn mì từng miếng lớn.
Bỗng nhiên, một mùi máu tanh quen thuộc len vào khoang mũi cô. Du Uyển Nhi khẽ sững lại, ngừng đũa rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cô nhanh chóng dõi theo bóng dáng hai người vừa gây sự với mình, lúc này đang vội vã bước ngang qua chỗ cô ngồi.
Và cái mùi máu tanh kia, dường như chính là phát ra từ đứa trẻ trong vòng tay của người đàn ông đó.