...
Du Uyển Nhi đến từ một thế giới hậu tận thế đầy rẫy nguy hiểm và máu tanh, những năm tháng lăn lộn sinh tồn khiến cô đặc biệt nhạy cảm với mùi máu.
Chỉ cần một chút xíu, dù là thoang thoảng nhất, cũng không thể qua mắt được chiếc mũi tinh tường của cô. Vì thế ngay khi mùi đó len lỏi vào khoang mũi, cô lập tức cảm thấy có điều bất thường.
Ánh mắt cô lập tức dừng lại nơi đứa trẻ kia. Theo lẽ thường, nếu bị thương trẻ con nhất định sẽ quấy khóc không ngừng, vậy mà giờ lại yên tĩnh đến lạ. Nó không khóc, không nhúc nhích.
Hơn nữa, hai người lớn đang bế đứa trẻ ấy, sắc mặt lại không hề tỏ ra chút lo lắng nào.
Tất cả những dấu hiệu này cho thấy, đứa trẻ đó rất có khả năng... không phải là con ruột của họ. Nếu không thì sao họ có thể thờ ơ trước vết thương của một đứa trẻ như thế?
Nghĩ đến đây, Du Uyển Nhi khẽ vỗ nhẹ lên Tiểu Kỉ và Tiểu Tra, khẽ dặn dò bằng giọng chỉ đủ cho hai đứa nghe.
“Các em lén bám theo hai người kia, xem họ định đi đâu. Nhớ xem kỹ đứa bé trong tay họ còn sống hay không.”
Dặn xong, cô để tiền mì xuống bàn rồi lặng lẽ đứng dậy, kín đáo theo sau hai người kia.
...
Bệnh viện Nhân dân số 1.
Ô Tĩnh Nghi nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, ngực được cố định bằng đai y tế. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, bác sĩ xác nhận cô ta bị gãy một xương sườn.
Lòng cô ta đầy căm hận, Ô Tĩnh Nghi đem hết mọi oán khí trút lên đầu Du Uyển Nhi.
Rõ ràng cú đá ấy đáng lẽ nên rơi trúng Du Uyển Nhi. Nếu không phải cô ta bị kéo ra làm bia đỡ, giờ đây nằm trên giường chịu đau phải là người kia mới đúng!
Cứ chờ đấy!
Trước khi đến bệnh viện, cô ta đã nói hết mọi chuyện với Nhị Cẩu Tử, nói rằng Du Uyển Nhi đang mang trong người một khoản tiền lớn. Chắc chắn gã sẽ gọi lũ bạn bè đầu trâu mặt ngựa của mình đi tìm cô.
Còn sau khi tìm được rồi, Nhị Cẩu Tử sẽ dùng cách gì để lấy tiền, thì chẳng liên quan gì đến cô ta nữa.
Dù sao thì nếu Du Uyển Nhi khiến cô ta sống không yên, cô ta cũng tuyệt đối không để cô sống yên ổn!
Chỉ cần thấy Du Uyển Nhi xui xẻo, thấy cô cũng nếm trải đau đớn như mình thì tất cả những nỗi khổ này cũng coi như đáng giá!
“Du Uyển Nhi à Du Uyển Nhi, cứ chờ đó mà xem! Để xem cuối cùng ai mới là kẻ thắng cuộc!”
Ô Tĩnh Nghi nghiến răng lẩm bẩm, ánh mắt âm u như thể đã tận mắt chứng kiến cảnh Du Uyển Nhi rơi vào kết cục bi thảm.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy mở.
Tiếp theo là tiếng phụ nữ khóc lóc vang vọng trong phòng: “Con tôi vừa mới còn nằm trên giường bệnh, sao tự dưng lại biến mất thế này!”
“Chị bình tĩnh đã. Anh rể đã đi tìm rồi, chắc chắn sẽ đưa Nguyễn Nguyễn về!”
“Bình tĩnh sao được! Con bé mới có bốn tuổi, tay còn đang bị thương...”
Tiếng khóc ai oán như xé tan không gian yên tĩnh của căn phòng, vang lên chói tai và đầy tuyệt vọng.
Tiếng khóc ấy khiến Ô Tĩnh Nghi cảm thấy vô cùng bực bội.
Cô ta giật tấm rèm giường bệnh định quát lên vài câu. Nhưng ngay khi vừa vén rèm ra một góc, một gương mặt điển trai bất ngờ đập vào mắt cô ta.
Người đối diện rõ ràng cũng sững lại vì hành động bất ngờ của cô ta nhưng chỉ thoáng chốc, anh ấy đã lập tức bình tĩnh trở lại và nhận ra cô ta là ai.