Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 28

Trước Sau

break

“Thì ra là cô à, Ô Tĩnh Nghi. Cô có thấy cháu gái tôi không? Con bé khoảng hơn một mét, là bé gái.”

Vẻ mặt người đàn ông vô cùng lo lắng, vừa nói vừa giơ tay ra làm động tác mô tả chiều cao.

Đến lúc này Ô Tĩnh Nghi mới nhận ra người đàn ông đứng trước mặt mình chính là Tần Bác Văn, người sống cùng khu với cô ta.

Hai người vốn là bạn chơi thân từ nhỏ, chỉ là sau này lớn lên, mỗi người một ngả rồi dần dần cũng ít liên lạc hơn.

Phải công nhận, Tần Bác Văn sở hữu vẻ ngoài rất thu hút.

Lông mày rậm, mắt to, sống mũi cao thẳng, ngũ quan sắc nét như thể được tạc ra từng đường nét một.

Đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm như hồ nước, khiến người ta nhìn vào rất dễ bị cuốn hút, chẳng thể nào dứt ra được.

Nếu chỉ xét riêng về diện mạo, anh ấy cũng có vài phần giống với người anh họ của Tạ Cảnh Ngôn. Đều là những người có ngoại hình nổi bật.

Chỉ tiếc rằng, dù cả hai đều sáng sủa tuấn tú nhưng vận mệnh lại chẳng mấy tốt đẹp.

Ở kiếp trước, một người vì bị thương nên bị điều động về thị trấn nhỏ làm cảnh sát khu vực. Người còn lại thì hy sinh trong lúc thi hành nhiệm vụ.

Cũng chính vì thế mà dù Ô Tĩnh Nghi từng rung động trước Tạ Hoài An, cô ta vẫn dứt khoát lựa chọn Tạ Cảnh Ngôn.

Dù đẹp trai đến đâu thì cũng không ăn no được. Thay vì phải chịu cảnh làm góa phụ trong tương lai, thà chọn người có tiền đồ sẵn như Tạ Cảnh Ngôn còn hơn.

“Ô Tĩnh Nghi? Cô có thấy ai vào phòng bệnh không?” Tần Bác Văn lại cất tiếng hỏi.

Ánh mắt Ô Tĩnh Nghi dừng lại trên người phụ nữ đang đứng cạnh anh ấy là Tần Lệ Na.

Kiếp trước, Tần Lệ Na từng gây dựng được một công ty khá quy mô. Nhưng vì mải mê phát triển sự nghiệp, chị mãi không sinh con thứ hai.

Bên nhà chồng bắt đầu sinh lòng bất mãn với chị.

Để ép Tần Lệ Na phải sinh thêm con, họ thậm chí còn cấu kết với bọn buôn người.

Nhân lúc cô sơ ý, kết hợp trong ngoài, bắt cóc con gái của chị đi. Đến khi Tần Lệ Na tìm được thì đứa bé đã bị vứt trong bãi rác, thi thể đã lạnh ngắt.

Tuy lúc này Ô Tĩnh Nghi không thật sự thấy ai đưa đứa bé đi nhưng lại muốn nhân cơ hội lập chút công trạng.

Cô ta giả vờ suy nghĩ, rồi chậm rãi lên tiếng: “Ừm... Tôi nhớ mang máng lúc đó hình như mẹ chồng chị có dẫn theo một người lạ vào phòng rồi sau đó đưa bé đi.”

Nghe đến đây, Tần Lệ Na lập tức hoảng hốt, vội vã truy hỏi: “Người đó là ai? Trông như thế nào?”

Ô Tĩnh Nghi thoáng chột dạ, lắc đầu: “Tôi chỉ nghe thấy có tiếng động, liếc qua một cái rồi quay đi ngay, cũng không để ý người đó trông ra sao...”

Thực tế, cô ta hoàn toàn không biết người mà họ đang tìm là ai, tất cả những lời vừa nói ra đều là bịa đặt.

Tần Bác Văn cũng gấp gáp hỏi thêm: “Người đó là đàn ông hay phụ nữ?”

Ô Tĩnh Nghi đảo mắt một vòng, lập tức bịa thêm: “Ừm... hình như là giọng phụ nữ.”

Nghe vậy, Tần Lệ Na lập tức nổi giận, không nói không rằng liền quay đầu chạy về phía mẹ chồng đang đứng.

Tần Bác Văn vội cúi người cảm ơn Ô Tĩnh Nghi: “Thật sự cảm ơn cô đã cung cấp thông tin. Hôm nào nhất định mời cô ăn bữa ra trò!”

Dứt lời, anh ấy cũng không dám chần chừ, vội vã đuổi theo chị gái.

Tần Lệ Na chạy ra hành lang thì thấy mẹ chồng vẫn đang cười nói vui vẻ với người khác, chẳng có chút sốt ruột nào dù cháu gái mất tích.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương