Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Ép Hôn Nàng Hầu
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Khi anh ta bắt gặp tôi đang nhìn chằm chằm, đôi mắt đen của hắn lóe lên. Tất nhiên anh ta trừng mắt lại. Nhưng tôi đã quen với điều đó.
Tiếng chìa khóa lách cách trong ổ khóa và cánh cửa trượt trên phiến đá, để lộ một đôi giày bóng loáng. Quái thú ăn mặc đẹp, ít nhất là vậy. Quần tây may đo, áo len đắt tiền bên ngoài áo sơ mi.
Phong cách của một kẻ cai ngục.
Tôi vẫn cuộn tròn như quả bóng, không muốn hy sinh chút nhiệt độ cơ thể nào để chào đón vị khách không mời mà đến của mình.
Anh ta đặt một cái khay xuống sàn, cách tôi khoảng 30 cm.
"Bữa tối đã được dọn ra." Giọng anh ta trầm, hơi khàn. Giọng nói này có chút quen thuộc. Tôi lục lại trí nhớ của mình nhưng thú thật là tôi lạnh và rất mệt và vào ngày đẹp trời nhất, tôi không giỏi nhớ tên và mặt của những người tôi đã gặp. Hơn nữa, không người nào tôi đã gặp hoặc tôi quen biết có thân hình to lớn như anh chàng này, đeo mặt nạ, và đặc biệt là hoàn toàn loạn trí.
Tôi nhìn vào đồ ăn anh ta mang đến. Trong đó có một ít bánh mì và một bát nước. Nếu không nhầm thì có một lớp băng mỏng trên mặt nước thì phải.
Khuôn mặt mờ nhạt của Quái thú nghiên cứu tôi một lúc. Đang chờ tôi cầu xin lòng thương xót?
Tên quái thú thấy tôi không có phản ứng gì khác liên nhìn chằm chằm vào tôi một lúc. Nhìn chán rồi lúc này anh ta tức tối xoay người đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa kêu tách.
"Anh nghĩ điều này sẽ làm tôi suy sụp sao?" Tôi buột miệng trước khi kịp ngăn mình lại. "Tôi có thể chịu được lạnh và đói. Nhưng nếu nhiệt độ giảm nhiều hơn nữa, tôi có thể không sống sót qua đêm nay." Tôi có thể liệt kê chính xác những tác động của việc tiếp xúc với cơ thể, nhưng tôi c.ắ.n chặt môi.
“Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”
“Nếu tôi nói tôi sẽ không tin một lời nào anh nói thì sao?”
“Tôi không phải là người thất hứa.” Anh ấy bắt đầu quay đi.
Tôi lao mình vào song sắt, nhăn mặt khi những ngón tay khép chặt quanh kim loại lạnh ngắt. "Tôi không thể cho anh thứ anh muốn nếu anh không nói cho tôi biết đó là gì!"
Anh dừng lại với một chân trên cầu thang. "Anh muốn em trở thành cô gái như em đã từng. Một người giữ lời hứa."
“Tôi giữ lời hứa của mình. Cả cuộc đời tôi, tất cả những gì tôi từng làm và những gì tôi phải làm.” Những gì cha tôi mong đợi ở tôi.
“Em chỉ đã làm những gì họ muốn em làm mà thôi.”
"Thế thì sai lắm sao?" Tôi giơ tay lên trời. "Nghiên cứu của tôi sẽ cứu mạng người."
"Nếu tôi nói tôi sẽ phá hủy công ty của em thì em tính sao." Môi anh cong lên dưới lớp mặt nạ. Một nụ cười tàn nhẫn. Vậy tại sao tôi lại cảm thấy miệng của anh ta lại mê hoặc tôi?
Anh ta bước xuống thêm vài bậc nữa. Tôi ngã xuống sàn. "Anh muốn tôi trở thành một người mà tôi chưa từng làm ư? Cha tôi đã định hình tôi để đi theo bước chân của ông ấy. Tiếp tục những nghiên cứu của ông ấy. Anh muốn một người trong sáng, không tì vết? Anh nên gặp mẹ tôi."
“Tôi đã làm thế.” Anh ta không di chuyển, không hạ thấp hơn nữa. Khuôn mặt anh ấy ngang bằng với khuôn mặt tôi.
"Anh biết bà ấy à?" Tôi áp mặt vào song sắt, lờ đi cái lạnh. "Nói cho tôi biết anh quen biết bà ấy thế nào!" Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi bà ấy mất, nhưng tôi vẫn thèm khát bất kỳ ký ức nào về bà ấy mà tôi có thể có được.
“Bà ấy t.ử tế với tôi. Khi mà ít người t.ử tế với tôi.”
"Bà ấy là người như thế đấy." Tôi cố gắng nghiên cứu nét mặt anh ta sau lớp mặt nạ. "Khoan đã. Anh có yêu bà ấy không?"
Trán anh ta nhăn lại. Anh ta mất một lúc để trả lời, như thể đang cân nhắc câu hỏi của tôi. "Tôi yêu bà ấy như một đứa con trai yêu mẹ của mình. Như một đứa con hoang đàng yêu cha mẹ, người đã chào đón mình trở về."
"Vậy thì ai đã làm tổn thương anh? Làm sao tôi biết được mình đã làm gì nếu anh không nói cho tôi biết?" Tôi lẩm bẩm, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Anh ta muốn khiêm tốn ư? Tôi có thể khiêm tốn. Thật khó để giữ mình đứng vững và những phiến đá lát nền trông thật mềm mại.
Da tôi tê cóng. Có phải bị tê cóng không? Tôi sẽ sớm không còn cảm thấy gì nữa.
"Em đã hứa nhưng rồi em phá vỡ lời hứa đó." Đột nhiên, anh ta xuất hiện trước mặt tôi. Những thanh sắt đã biến mất. "Nhưng giờ đã đến lúc em phải đền bù cho tôi."
Quái thú đang bế tôi. Anh ấy dễ dàng bế tôi vào lòng và sải bước nhẹ nhàng xuống cầu thang xoắn ốc. Tôi đoán kích thước của anh ấy không chỉ để trưng bày. Tôi quá mệt để chiến đấu, vì vậy tôi nép mình vào vòng tay anh ấy, tựa mặt vào lớp vải cashmere mềm mại.
Càng xa tháp, không khí càng ấm áp. Tôi cảm thấy thư giãn.
"Tôi đã đúng." anh ta lẩm bẩm. "Em không có khả năng chịu đựng đau khổ".
“Tôi đã đau khổ. Anh không biết đâu.”
"Em đã lớn lên trong nhung lụa, công chúa à." Anh ta chế giễu khi đưa chúng tôi qua một cánh cửa khác và xuống một cầu thang khác. "Tôi đã thấy Thornhill."
Anh ta biết nhà của gia đình tôi sao?
“Chỉ vì chúng ta sống trong một ngôi nhà lớn không có nghĩa là chúng ta có phương tiện để sưởi ấm nó.” Chúng tôi đi ngang qua một lò sưởi lớn và tôi vùng vẫy trong vòng tay anh, bị thu hút bởi ngọn lửa như con thiêu thân lao vào ngọn lửa.