Thập Niên 80: Hoa Kiều Về Nước

Chương 17

Trước Sau

break

Sau đó, cô ấy còn nói đối phương đồng ý cho mượn xe miễn phí, chỉ cần tự đổ xăng là được, vì nhà máy cũng thiếu nhiên liệu.

Mặt Tô Tầm hơi ngượng: “Chuyện này... tôi không thích làm phiền người khác.”

Lý Ngọc Lập nói: “Ở nước ngoài thì vậy, giờ cô đã về nước, đều là đồng bào, không cần so đo nhiều làm gì. Họ cũng chỉ muốn kết bạn với cô Tô thôi.”

Tô Tầm cười: “Thật ra chỉ cần chân thành thì tôi đều muốn kết bạn. Nhưng đối phương đã có ý tốt thì tôi cũng không khách sáo nữa.” Tiền không quan trọng, quan trọng là có thể nắm bắt được cơ hội lần này.

“Cô Tô thật là người rộng rãi.” Lý Ngọc Lập cũng cười.

Đến nhà hàng, cô ấy dẫn Tô Tầm ngồi xuống, rồi gọi nhân viên phục vụ mang đồ ăn sáng, sau đó không làm phiền Tô Tầm ăn mà rời đi.

Tô Tầm nhìn bóng dáng cô ấy, trong lòng nghĩ, người này thật tốt.

Cô ấy vừa có năng lực, vừa có mối quan hệ.

Nếu mình thật là triệu phú, chắc chắn sẽ mời người này về làm việc.

Tiếc là mình là triệu phú giả, còn cô ấy lại đang có công việc ổn định.

Thực ra, cô có thể lợi dụng điểm yếu muốn đi nước ngoài của cô ấy để dụ cô ấy nhảy sang làm việc cho mình.

Dù sao nếu Lý Ngọc Lập thật sự đi nước ngoài, cũng sẽ bỏ việc ổn định này.

Chỉ là hiện tại cô không có nhiều tiền, chưa thể hiện đủ thực lực, cô ấy cũng không dễ bị lừa. Dù cô ấy tiếp cận mình là một chuyện, nhưng đặt hết hy vọng vào mình thì lại là chuyện khác.

Tô Tầm cũng không quá coi trọng vị trí của mình trong lòng Lý Ngọc Lập, chỉ sợ mình nhiều lắm cũng chỉ là một trong những con cá được nuôi trong ao cá của cô ấy mà thôi.

Ăn xong, Tô Tầm thu dọn, rồi lên chiếc “xe riêng” của mình.

Một chiếc ô tô nhỏ màu đen, cô không nhận ra đó là hãng gì. Tuy thân xe đã rất cũ, nhưng được rửa rất sạch sẽ. Tài xe là một bác tài thoạt nhìn khoảng hơn năm mươi tuổi, họ Ngụy.

Bác tài Ngụy không nói nhiều, sau khi lên xe chờ Tô Tầm nói đi đâu mới bắt đầu lái xe.

Điểm đến đầu tiên của Tô Tầm là đồn công an.

Có câu nói là hễ gặp khó khăn thì cứ đi tìm công an giúp đỡ.

Hôm qua cô không có tiền, cũng không có trang bị gì, nhiều sơ hở nên tự nhiên không thể tìm công an được. Giờ trang bị đầy đủ rồi, không có chỗ nào lộ liễu nữa, nên có thể mạnh dạn đi tìm.

Chẳng hạn như việc nhận người thân, Tô Tầm không thể một mình đi nhận người thân.

Nếu không có người của cơ quan nhà nước chứng thực, có thể người nhà họ Tô sẽ không tin. Dù có nhận vì “tiền” thì trong lòng chắc chắn vẫn có khoảng cách. Điều này không có lợi cho việc Tô Tầm nắm quyền chủ động.

Hơn nữa Tô Tầm còn muốn chuẩn bị “thế lực” trước. Nhà họ Tô có nhiều kẻ thù, nếu mình không tạo ra chút động tĩnh, người ta không biết mình là hạng người thế nào, không cung cấp giá trị ghét cho mình, chẳng phải lãng phí công sức hay sao?

Vì vậy, cần phải làm phô trương lên.

Điều quan trọng nhất là vấn đề an toàn.

Một người đeo vàng bạc lấp lánh như cô đến nơi một nơi xa lạ, còn lén lút đến đó nhận người thân, mà những người thân này nghe nói họ là những người xấu. Cô nghĩ lại vẫn thấy hơi nguy hiểm. Sau khi được đồng chí công an xác nhận thì ít nhất cũng khiến người ta phải dè chừng.

Tô Tầm ăn diện phô trương bước vào đồn công an đã thu hút sự chú ý của một số người.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương