Thập Niên 80: Hoa Kiều Về Nước

Chương 18

Trước Sau

break

Hiện nay trang phục của mọi người đã thay đổi nhiều so với vài năm trước, màu sắc và kiểu dáng cũng đa dạng hơn, nhưng ít ai mặc váy đầm, đi giày da, trang điểm, búi tóc cao, đeo dây chuyền vàng lấp lánh trên cổ như Tô Tầm.

Một nữ công an trẻ tuổi đến tiếp đón: “Đồng chí, cô muốn xử lý chuyện gì ạ?”

Tô Tầm trả lời: “Tôi muốn tìm người thân.”

Ngày nay, cũng có không ít người giống Tô Tầm đến đồn công an nhờ tìm người thân.

Bởi vì nhiều người đã bỏ đi khi xảy ra chiến tranh, trải qua nhiều năm họ cũng không biết hiện giờ người nhà đang ở đâu, chỉ biết một vài manh mối sơ bộ.

Nhiều năm không về, có thể người nhà đã chuyển đi, đường xá lại thay đổi, tên và địa danh cũng thay đổi. Thêm vào đó trí nhớ dần mờ nhạt, về rồi cũng chẳng biết làm sao tìm người thân.

Vì vậy phải nhờ đồn công an giúp đỡ mới có hy vọng tìm được người thân.

Tuy nhiên, hiện tại thành phố Đông Châu chỉ có mỗi trường hợp của Tô Tầm là Hoa Kiều hải ngoại về nước tìm người thân. Trước kia có người đi nước ngoài, nhưng có lẽ họ không về nữa, hoặc là cả nhà đều đi nước ngoài nên không cần tìm.

Vậy nên chuyện này đúng là chưa có tiền lệ.

May mà manh mối Tô Tầm cung cấp rất chi tiết, không cần tốn nhiều nhân lực, chỉ cần gọi điện cho công an địa phương là được. Nếu địa phương không tìm được thì tra hồ sơ hộ khẩu cũng được.

Việc này được cán bộ công an phụ trách vụ án hằng ngày là Công an Cao tiếp nhận.

Công an Cao xuất thân nghèo khó nên không có thiện cảm với những gia đình giàu có chạy ra nước ngoài trong thời chiến.

Nhưng khi nghe Tô Tầm kể câu chuyện của tổ tiên, anh ta cũng không nhịn được phải rơi nước mắt.

Theo lời kể của Tô Tầm, ông nội cô - Tô Phúc Sinh là một thiếu niên xuất thân nghèo khó, vì quê nhà không thể sống nổi nên ra ngoài lang bạc tìm con đường lập nghiệp, nhưng lại bị lừa sang Nam Dương làm lao công, còn bị bán sang nước ngoài.

Trải qua nhiều gian khổ, ông ấy vẫn kiên cường sống sót.

Cho đến khi nước nhà thành lập, quốc gia đánh bại nước M, tình hình mới bắt đầu tốt lên.

Khi kể đến đây, Tô Tầm thở dài: “Ông tôi nói nhất định phải về xây dựng đất nước, chỉ khi quốc gia mạnh, những người dân lang thang ở nước ngoài như chúng tôi mới có tôn nghiêm.”

Cảm xúc trong lòng Công an Cao bỗng dâng trào.

Tô Tầm tiếp tục kể về việc sau này Tô Phúc Sinh vô tình cứu một người giàu có, nhận được một khoản thù lao, rồi đầu tư cho một số người kinh doanh đang gặp khó khăn. Cuối cùng ông ấy thu được lợi nhuận kếch xù và xây dựng gia sản ở nước ngoài.

Tất cả đều do hệ thống sắp đặt, hoàn hảo không chê vào đâu được.

Ngay cả nếu điều tra ở M cũng có thể tìm thấy hồ sơ đầu tư.

Vì vậy khi Tô Tầm kể chuyện này rất thật lòng, không giống lời nói dối chút nào.

Ghi chép xong, Công an Cao cảm thấy như vừa nghe một câu chuyện truyền kỳ.

Điều quý giá nhất là lòng yêu nước của ông Tô Phúc Sinh. Dù đã xây dựng gia sản ở nước ngoài, sống cuộc sống tốt đẹp, nhưng ông ấy vẫn luôn nhớ đến tổ quốc. Ông ấy không thể về, nhưng vẫn dặn con cháu nhất định phải về tìm người thân, về xây dựng đất nước.

Đó là tinh thần yêu nước cao cả biết bao.

“Ông tôi luôn nhớ về quê hương, luôn mong mỏi có thể tìm được người thân. Ngay cả chữ “Tầm” trong tên tôi cũng mang ý nghĩa là vượt qua biển cả để tìm người thân. Cho nên dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải hoàn thành di nguyện của ông.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương