Thập Niên 80: Hoa Kiều Về Nước

Chương 27

Trước Sau

break

Lúc này mẹ Lý mới lén lút chui vào bếp, dúi cho con gái ít tiền: "Đừng trách ba con, ông ấy cũng khó xử. Nhiều người đang nhìn vào lắm. Thật để người ta bắt được lỗi thì ông ấy cũng khó làm. Với lại, cả thôn đều họ Lý, giúp ai cũng không xong.”

Lý Xuân Lan nói: “Con chỉ nhìn không quen cái bộ dạng đắc ý của chị cả với con nhỏ em dâu kia thôi. Chẳng lẽ con thèm mấy lợi lộc này sao?” Miệng thì nói vậy, tay lại rất thành thật nhét tiền vào túi. Giận ai thì giận, chứ không thể giận tiền.

Mẹ Lý thở dài. Bà thật sự rất thương cô con gái thứ hai này. Con gái lớn và con trai đều sống tốt rồi, bà lại càng nhớ đến đứa sống khổ nhất này.

Nhưng bà cũng chẳng có cách nào. Ở nhà phải nghe lời chồng và con trai, tiền đều nằm trong tay họ, bà không có quyền lên tiếng. Chút tiền này đều là bà lén lút moi được từ hai người đàn ông trong nhà.

Haiz…

Cuộc sống khổ sở này bao giờ mới là kết thúc đây.

Lý Xuân Lan cầm tiền, dắt con gái, hầm hầm bỏ đi.

Ra tới ngoài làng, con gái Tô Phán Phán nói: “Mẹ đừng giận, mình ăn bánh quy.” Nói rồi lấy từ túi ra mấy chiếc bánh.

Lý Xuân Lan lập tức vui lên: “Con cũng lấy à?”

“Lúc mẹ nói chuyện, con lấy đó. Dì mắng con, con cũng mặc kệ.” Tô Phán Phán cười hì hì.

Bé hoàn toàn không thấy hành vi của mình có gì sai. Mẹ đã nói rồi, đừng để mình chịu thiệt, nên ăn thì ăn, nên lấy thì lấy. Bọn họ còn liên thủ bắt nạt mẹ, thì càng phải ăn nhiều, lấy nhiều!

“Con gái mẹ lanh lợi thật.” Lý Xuân Lan vui lắm, hôn con gái một cái.

Tô Phán Phán hỏi: “Mẹ, có phải ông ngoại chê nhà mình không?”

Lý Xuân Lan hừ hừ: “Nhà mình cũng chê họ. Một đám chỉ biết nhìn tiền. Con chờ mà xem, đợi nhà mình phát tài rồi, họ sẽ tự mò tới.”

Tô Phán Phán cắn bánh hỏi: “Mẹ, làm sao phát tài ạ?”

“...” Lý Xuân Lan cũng chẳng biết. Trong suy nghĩ của cô ta, phải có tay nghề mới làm công nhân, mới kiếm được tiền.

Nhưng nhà cô ta không có. Chồng và em chồng đều có “tiền án”, không thể làm công nhân.

Thậm chí công việc đứng đắn cũng khó làm.

Muốn phát tài, chỉ có thể trông chờ mộ tổ tiên bốc khói xanh, hoặc bánh từ trên trời rơi xuống.

“Xin tổ tiên phù hộ ạ.” Cô ta lẩm bẩm khấn vái.

Giúp đồng bào nước ngoài hồi hương tìm người thân đó là một chuyện kịch tính đến mức nào chứ!

Ở thị trấn nhỏ này, đây đã là một tin tức lớn.

Ngay cả anh công an trẻ tên Tiểu Lý, cũng là lần đầu tiên gặp chuyện hiếm lạ như vậy. Khi không có án mà lại được giao xử lý một việc thế này, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên.

Có lẽ vì mặc đồng phục, lại còn cưỡi chiếc xe đạp hiếm thấy, Tiểu Lý còn chưa vào đến làng thì đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều bà con đang làm ruộng ngoài đồng.

“Nhìn giống đồng chí công an quá nhỉ?”

“Chẳng lẽ trong làng mình lại có người phạm tội gì rồi?”

“Có khi nào là nhà họ Tô không? Thằng hai nhà họ mấy hôm nay cứ chạy lên trấn suốt, ai biết nó làm chuyện mờ ám gì.”

“Chắc không sai đâu, trong làng mình cũng chỉ có nhà họ từng đi lao động cải…”

Đối với người trong thôn Tiểu Hoắc, lao động cải tạo vốn là chuyện rất xa vời, nhưng nhà họ Tô đã mở mang tầm mắt cho họ. Cho nên bây giờ cứ nhắc đến phạm pháp là người ta nghĩ ngay đến nhà họ Tô đầu tiên.

Mọi người lén lút bàn tán, rồi lén nhìn về phía ruộng nhà họ Tô. Ruộng nhà họ Tô ở khá xa đường lớn, nên nhất thời cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương