Thập Niên 80: Hoa Kiều Về Nước

Chương 28

Trước Sau

break

Cát Hồng Hoa dẫn con gái ra ruộng, mang nước cho mấy người đàn ông đang làm việc, tiện thể phụ giúp một tay.

Thật ra bà không muốn con gái phải vất vả, nhưng dạo này con bé chẳng chịu ra ngoài, cứ tiếp tục như vậy cũng không được, nên bà cố ý dẫn nó ra ngoài dạo.

Tô Bảo Linh quấn mình kín mít, trông như chẳng dám gặp ai.

Thấy con gái như vậy, trong lòng Cát Hồng Hoa đau xót vô cùng.

Đứa con gái từng hoạt bát vui vẻ, vì mất mặt quá lớn mà bị người ta chỉ trỏ. Đám bạn đồng trang lứa cũng không chơi với nó nữa, còn lén nói xấu sau lưng. Những ông bà lắm lời trong làng cũng chĩa mũi dùi vào con bé. Khiến con bé ngày thường đến cửa cũng chẳng dám bước ra.

Quan trọng nhất là con bé luôn cảm thấy nhà mình rơi vào hoàn cảnh này đều do nó gây ra.

Có lúc không có ai, nó ngồi một mình trong nhà khóc, cho rằng chính nó đã liên lụy cả gia đình.

Cát Hồng Hoa nhìn thấy mấy lần, đau lòng đến không chịu nổi, nhưng cũng chẳng có cách nào. Thậm chí bà còn hối hận vì ngày xưa nuông chiều con gái quá mức, khiến con bé gặp chuyện thì chịu không nổi. Nếu như giống bà hồi trẻ, từng nếm đủ khổ cực, thì đâu có để tâm đến mấy lời thị phi ấy.

Đang xót xa thì bỗng thấy nhiều người nhìn về phía nhà mình, Cát Hồng Hoa lập tức nổi giận, lại tới nhìn con gái bà nữa à?

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Bà quát lớn.

Mọi người bĩu môi, tiếp tục làm việc, trong lòng thì lẩm bẩm: hung dữ cái gì, công an tới rồi! Lát nữa mà thật sự bắt người, xem bà còn cười nổi không!

Bí thư thôn Lưu Tam Căn đã từ ruộng chạy thẳng ra tìm công an. Ông ta đi đường tắt, chặn được Tiểu Lý ngay ở đầu làng.

“Đồng chí công an, anh đến xử án à? Trong làng tôi có nhà nào phạm tội vậy?” Lưu Tam Căn hỏi gấp. Nếu trong làng có tội phạm, đương nhiên phải phối hợp tích cực: "Nhưng làng chúng tôi toàn người thật thà, chẳng lẽ lại là nhà họ Tô?”

Tiểu Lý hỏi lại: “Sao anh biết tôi tìm nhà họ Tô?” Rồi anh chợt nhận ra câu này có hàm ý gì, vội giải thích: "À không, không phải vì vụ án, là tìm người thôi.”

Nói xong, anh tu một ngụm nước nguội trong bình: “Tôi tìm Tô Tiến Sơn!”

Lưu Tam Căn ngạc nhiên: “Tìm ông ta… tìm ông ta làm gì?”

“Có việc, hỏi chút chuyện thôi.” Tiểu Lý thận trọng đáp.

Là công an mới vào nghề, Tiểu Lý luôn nhắc mình phải làm việc cẩn trọng. Chưa hỏi rõ đầu đuôi thì tuyệt đối không để lộ thông tin.

Trong sở có bao nhiêu công an kỳ cựu, vậy mà lại giao nhiệm vụ này cho anh chứng tỏ sở trưởng coi trọng anh. Anh không thể làm hỏng việc!

Tiểu Lý không hề biết, thực ra Chu sở trưởng ngại tới. Sau khi tra hồ sơ hộ tịch, phát hiện trong thôn Tiểu Hoắc chẳng có ai trùng tên, thậm chí họ Tô cũng chỉ có đúng một nhà. Gần như chắc chắn rồi, chỉ cần hỏi trực tiếp là xác nhận được.

Chu sở trưởng thấy ngại, mấy công an từng tiếp xúc với nhà họ Tô cũng không muốn dính dáng, nên nhiệm vụ mới rơi vào tay người mới vào nghề như Tiểu Lý.

Lưu Tam Căn thấy hỏi không ra gì thì trong lòng không vui. Dù sao ông ta cũng là bí thư thôn, có chuyện gì mà phải giấu ông ta?

Nhưng cũng đành chịu. Gặp phải cậu công an non tay này, hỏi thế nào cũng không nói. Nếu là Chu sở trưởng thì còn có thể lân la làm quen, chứ kiểu “đầu đất” này là khó chơi nhất.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương