“Được, tôi cho người đi gọi ông ta tới. Ông ta đang làm ngoài ruộng, chúng ta cũng không tiện qua đó, kẻo nhiều người biết.” Chủ yếu là ông ta không muốn đích thân chạy tới gặp Tô Tiến Sơn, mất mặt lắm.
Trước kia Tô Tiến Sơn làm đội trưởng, đều gọi người lên đại đội nói chuyện, giờ Lưu Tam Căn học y nguyên chiêu này.
Tiểu Lý nghĩ cũng đúng. Nếu anh tự tới ruộng, e là mọi người lại tưởng xảy ra chuyện gì, ảnh hưởng sản xuất thì không hay: "Được, tôi đợi ở văn phòng thôn. Phiền các anh chạy một chuyến, đừng làm ầm lên.”
Lưu Tam Căn lập tức ra hiệu cho kế toán thôn đi gọi người.
Anh kế toán hiểu ý, chạy như bay ra sân phơi thóc, leo lên đống rơm, hướng về ruộng hét to: “Tô Tiến Sơn! Mau lên văn phòng thôn, công an tìm ông!”
Ba chữ “công an tìm” được hét đặc biệt to.
Sân phơi thóc cao, tiếng truyền rất xa. Gần như ai đang làm ruộng cũng nghe thấy.
Mọi người đồng loạt đứng thẳng người lên nhìn sang, rồi nhìn nhau: “Quả nhiên là nhà họ Tô!”
Nhà họ Tô cũng giật mình không thôi.
Đang yên đang lành, sao công an lại tới tìm người?
Tô Bảo Linh nắm chặt tay mẹ: "Mẹ, sao chuyện này cứ mãi không dứt thế này?” Giá mà quay về tát cho bản thân hồi đó một cái. Sao lúc đó mình lại để mắt tới tên Tề thanh niên trí thức sao chổi kia chứ!
Tô Hướng Đông và Tô Hướng Nam lập tức xắn tay áo, không làm việc nữa, vẻ mặt sẵn sàng ứng phó.
Cũng không trách họ căng thẳng quá mức. Mấy lần tiếp xúc với công an trước đây đều chẳng phải trải nghiệm tốt đẹp gì.
Trước khi Tô Hướng Đông bị đi lao động cải tạo, cả nhà họ Tô chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị công an bắt đi.
Chẳng hạn như vụ đánh nhau của Tô Hướng Đông ở làng trước kia vốn là chuyện thường. Nhà nào mà chẳng đánh nhau? Hồi tranh nước với đội sản xuất khác, người ta còn cầm hung khí đánh nhau toạc đầu chảy máu, xong ai về nhà nấy dưỡng thương là xong, đánh thắng còn được lãnh đạo khen.
Kết quả lần đó đánh tên Tề thanh niên trí thức kia, vậy mà lại bị bắt. Nhà họ Tô được một phen “phổ cập pháp luật”, thật sự không thể tùy tiện đánh nhau!
“Ba nó ơi, làm sao đây?” Cát Hồng Hoa lo lắng: "Hay để tôi đi làm ầm lên?”
“Làm ầm cái gì, gặp công an thì phải văn minh chút.” Tô Tiến Sơn là người từng trải, biết lúc nào nên làm gì. Đối phó Lưu Tam Căn thì phải làm ầm, nhưng đối diện công an thì chiêu đó không dùng được, phải theo quy củ.
“Nhà mình đâu làm chuyện gì trái lương tâm, sợ gì chứ?”
Nói xong ông quay sang thằng hai: “Mấy hôm nay con lên trấn có làm gì không?”
“Không!” Tô Hướng Nam căng thẳng đáp. Hắn mới chỉ tiếp xúc, còn chưa nhúng tay mà.
Tô Tiến Sơn gật đầu: “Vậy thì không sao.”
Nhưng Tô Hướng Nam vẫn chẳng yên tâm. Năm xưa hắn bị Khâu Nhược Vân vu oan, cũng đâu có làm chuyện xấu, vậy mà vẫn đi lao động cải tạo mấy năm.
Ai biết được có ai đang hãm hại nhà họ không?
Chưa nói đâu xa, riêng nhà Lưu Tam Căn đã chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Nhà đó còn có liên hệ với Hoắc Triều Dương. Biết đâu bọn họ không chịu buông tha nhà họ Tô?
Vì vậy khi Tô Tiến Sơn đi, hắn và anh cả đều đi theo.
Dù ba có bị bắt thật, họ cũng không dám làm gì công an, nhưng không thể hồ đồ không biết chuyện gì được. Ít nhất cũng phải tìm cách cứu người, tuyệt đối không để ba phải đi chịu khổ lao động cải tạo.