Ba đứa đang đánh nhau hăng say, Phán Phán bất ngờ lao vào, Nhị Bảo và Đại Tráng cũng không để ý cô là con gái, đánh luôn cả Phán Phán.
Vai Phán Phán bị Nhị Bảo đấm một cái, cả người ngã ngồi xuống đất.
"Oa..." Cuối cùng, không chịu nổi đau đớn và tủi thân, Phán Phán bật khóc nức nở.
"Phán Phán!" Dương Dương hét lên.
Có lẽ tiếng khóc của Phán Phán đã khiến Nhị Bảo và Đại Tráng đang hăng máu phải dừng tay.
Dương Dương thoát khỏi sự kìm kẹp của chúng, chạy về phía Phán Phán, nhẹ nhàng đỡ em gái dậy: "Phán Phán, em không sao chứ?"
Phán Phán vội lắc đầu: "Em... em không sao..."
Mắt cô đẫm lệ nhưng vẫn cố nén không dám khóc to.
Rõ ràng trên người rất đau nhưng cô vẫn chọn cách im lặng.
Dương Dương nhìn em gái như vậy, quay lại gầm lên với hai đứa kia: "Bọn mày dám đánh cả em gái tao!"
Nhị Bảo bị dáng vẻ của cậu dọa cho giật mình, vội giải thích: "Là nó tự chạy vào mà, liên quan gì đến bọn tao?"
Trẻ con trong làng đánh nhau cũng biết con trai không được đánh con gái, nên Nhị Bảo vừa đánh Phán Phán xong cũng hơi sững sờ.
Nhưng nó vẫn thấy mình không sai, là do con em xấu xí của Dương Dương tự xông vào.
Đại Tráng cũng hùa theo: "Đúng đấy, em gái mày tự chạy vào, không trách bọn tao được."
Nói xong, thấy dáng vẻ của Dương Dương, Đại Tráng sợ làm to chuyện, lập tức nói với Nhị Bảo: "Mình đi thôi, đừng chấp bọn nó nữa."
Nhị Bảo cũng hả giận rồi, vung tay nói: "Hừ, hôm nay tạm tha cho mày, em gái mày xấu chứ có phải bọn tao nói đâu, là do nó tự mọc ra thế mà."
"Mày..."
Dương Dương tức giận định xông lên lần nữa thì bị Phán Phán kéo tay lại.
"Anh ơi đừng đi nữa." Nhìn vết thương trên mặt anh trai, lòng Phán Phán đau như cắt.
Cô sợ cậu lại bị chúng đánh, cô không muốn cậu bị thương vì mình.
"Chúng nó đánh em..." Dương Dương tức tối nói.
"Em không sao." Phán Phán lắc đầu với anh trai.
Cô nói với cậu: "Bọn họ đánh anh, là người xấu. Người xấu sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
Tuy Phán Phán nói vậy nhưng Dương Dương vẫn không cam lòng.
Cậu nói: "Tuy bọn nó hai đứa nhưng anh vẫn đánh lại được, em không cần phải xông vào đâu."
Bình thường lúc cậu đánh nhau, Lạc Lạc thường không xông vào, nếu có thì cũng sẽ đi gọi người khác đến.
Còn Phán Phán này, trông có vẻ không lanh lợi bằng Lạc Lạc.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Phán Phán lúc này, Dương Dương cũng không thể đi tìm hai đứa kia tính sổ được nữa, đành phải chăm sóc em gái trước.
Cậu không hề biết, cái miệng nhỏ của Phán Phán linh nghiệm như trời phán, câu nói "Người xấu sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu" sẽ thực sự ứng nghiệm.
Quả nhiên, hai anh em vừa cẩn thận đi qua cây cầu tre, hướng về phía ngọn núi thì ở đằng kia, Nhị Bảo và Đại Tráng đang nghịch nước ven sông đã ngã ùm xuống nước.
Hai đứa vốn không biết bơi, chỉ có thể nín thở được vài giây dưới nước. Cứ thế ngã xuống sông, không kịp vùng vẫy đã bị sặc mấy ngụm nước, cuối cùng phải nhờ người lớn ở gần đó vớt lên.
Chuyện của Nhị Bảo và Đại Tráng, hai anh em Phán Phán không hề hay biết.
Sau khi qua sông, họ đi thẳng về phía ngọn núi.
Đến gần chân núi, Dương Dương cuối cùng cũng lờ mờ thấy được thứ màu đỏ mà Phán Phán đã nói.
"Anh ơi, nhìn kìa, đỏ đỏ!" Phán Phán vừa khóc xong, trên mặt vẫn còn nét đáng thương, lúc cười lên trông vừa buồn cười vừa tội nghiệp.
Dương Dương nheo mắt nhìn một lúc lâu, không chắc chắn nói: "Đó là quả tháng ba à? Đúng rồi, hình như là nó đấy."
"Đi, mình lại xem thử."
Dương Dương càng nói càng hào hứng, quên cả cơn đau do trận đánh lúc nãy.
Đến cả Phán Phán cũng quên đi chuyện không vui vừa rồi.
Hai anh em vạch qua các bụi cây, lùm cỏ, khó khăn trèo lên phía sườn đồi nơi có mảng màu đỏ rực.