Thập Niên 80: Ông Trời Lại Đuổi Theo Đút Cơm Cho Phúc Bảo Rồi

Chương 43: Hái quả mâm xôi 2

Trước Sau

break

Cuối cùng khi đến được khu vực màu đỏ ấy, Dương Dương kinh ngạc thốt lên: "Oa, nhiều quả tháng ba quá!"
"Phán Phán, mau lại đây, mau lại đây." Cậu hào hứng gọi Phán Phán đang cố gắng theo sau.
Phán Phán đến bên cạnh cậu, nhìn thấy một vạt quả đỏ mọng trải dài trên mặt đất chỉ cách vài mét.
"Anh ơi, đây là quả tháng ba ạ?" Phán Phán không chắc chắn hỏi.
"Đúng rồi, chính là nó đấy. Mình hái thôi, hái nhanh lên, đừng để người khác phát hiện."
Nói xong, Dương Dương vội vàng tiến lên, bắt đầu cuộc đại thu hoạch.
Những quả mâm xôi này vừa to vừa đỏ, quả nào quả nấy trông cũng ngon đến chảy nước miếng.
Hai quả đầu tiên hái được, Dương Dương lập tức cho vào miệng mình.
Vị chua chua ngọt ngọt như bùng nổ trong miệng, mũi ngửi thấy hương thơm ngát, vị giác như được đánh thức, khiến tâm trạng vui vẻ hẳn lên.
Ăn xong, cậu cũng không quên Phán Phán, vội hái hai quả to cho em gái: "Phán Phán, đây, cho em này!"
Phán Phán nhìn anh trai, theo phản xạ há miệng ra.
Hai quả mâm xôi vừa to vừa ngọt được đưa vào miệng, mắt Phán Phán lập tức sáng rỡ.
"Ngon không?" Dương Dương hỏi.
Phán Phán quên cả nói, chỉ vội gật đầu lia lịa: "Ừm ừm, ngon ạ."
"He he, ngon thì em ăn nhiều vào, ở đây nhiều lắm. Em tự hái mà ăn đi, anh hái hết chỗ này vào giỏ đã."
"Dạ."
Thế là hai anh em mỗi người một việc.
Dương Dương phụ trách nhanh tay hái quả cho vào giỏ. Để quả không bị lọt qua khe giỏ, cậu còn hái mấy chiếc lá to lót ở dưới đáy.
Phán Phán ở bên kia, cúi đầu một tay hái quả, một tay cho vào miệng.
"Ngọt quá..."
Ngọt quá!
Quả này vừa ngọt vừa ngon.
Phán Phán cảm thấy mình chưa bao giờ được ăn loại quả nào ngon như thế này, đây là lần đầu tiên.
Nhưng cô cũng chỉ ăn nhiều lúc đầu, sau đó cũng bắt đầu chăm chỉ hái.
Dương Dương thấy em gái mang quả đến bỏ vào giỏ, nói: "Em cứ hái tự ăn đi, không cần bỏ vào đây đâu, nếu không đủ ăn thì anh còn nhiều này."
Phán Phán vội lắc đầu: "Em không ăn nữa, em phụ anh hái."
Hai anh em cùng hái, tốc độ nhanh hơn hẳn.
Chẳng mấy chốc, cả vạt quả mâm xôi trước mắt đã được hai người thu hoạch sạch sẽ.
Phán Phán vừa đứng thẳng người, định vươn vai thì quay đầu lại phát hiện thêm một vạt nữa.
"Anh ơi, đằng kia còn nữa!"
Dương Dương nhìn theo hướng cô chỉ, lại là một vạt quả.
Cứ như vậy, nhờ đôi mắt tinh tường của Phán Phán, họ đã hái hết vạt này đến vạt khác.
Cả cái giỏ và cái thùng mà Dương Dương mang theo đều sắp đầy ắp.
Hái xong, ngay cả Dương Dương cũng ngỡ ngàng.
"Sao nhiều thế này?"
Cậu không thể tin được, ngôi làng quen thuộc của mình lại có nhiều quả mâm xôi đến vậy mà cậu không hề hay biết.
Nhưng cậu đang vui nên cũng không nghĩ nhiều.
Để thưởng cho "đôi mắt tinh tường" của Phán Phán, Dương Dương tuyên bố: "Em ăn nhiều vào, tất cả đều là do em phát hiện ra, công của em lớn nhất."
Phán Phán lúc này tâm trạng rất tốt, cười nói: "Em không ăn nữa đâu, mình mang về cho mẹ và mọi người ăn đi."
"Ừ, cũng được."
Dương Dương nhìn hướng mặt trời, lúc nãy mặt trời còn nghiêng về phía đông, bây giờ đã nghiêng về phía tây rồi.
Cậu biết đã muộn, vội vàng dẫn em gái về.
Quả nhiên, hai đứa còn chưa qua sông thì đã nghe thấy tiếng các anh gọi í ới.
"Anh ơi, em ở đây này."
Anh Tư là người phát hiện ra họ đầu tiên, vội vàng chạy tới.
"Hai đứa chạy đi đâu thế? Làm mọi người tìm muốn chết!" Anh Tư bực bội nói.
Thì ra, mấy anh em đi học về, trong nhà không có ai.
Sau đó ông bà vừa về tới, hỏi ra mới biết Dương Dương dắt em gái đi hái quả mâm xôi, mà đến giờ này vẫn chưa về.
Hai ông bà không yên tâm, lập tức huy động mấy đứa cháu đi tìm.
Giữa trưa nắng chang chang, hai đứa trẻ chắc không biết nóng, lỡ bị say nắng ngất ngoài đường thì không hay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương