Thế là, mới có cảnh ba người anh đi tìm họ.
Trước sự lo lắng của anh Tư, Dương Dương lại hào hứng nói: "Anh Tư, bọn em đi hái quả mâm xôi, anh xem này!"
Nhìn theo hướng em trai chỉ, anh Tư thấy một giỏ và hơn nửa thùng quả mâm xôi.
Cậu cũng chết lặng.
"Sao nhiều thế này?"
"Đúng vậy, nhiều lắm, là Phán Phán phát hiện ra đấy." Dương Dương nói.
Anh Tư nghe vậy, liếc nhìn Phán Phán, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
Nhưng không đợi cậu ngẩn người, tiếng gọi của anh Hai và anh Ba đã vang lên.
Anh Tư vội trả lời, rồi hai người anh còn lại cũng chạy tới.
Nhìn thấy hai bên em trai đều là quả mâm xôi, hai người anh lớn cũng ngạc nhiên không kém.
Anh Ba vội hỏi: "Hai đứa hái ở đâu mà nhiều thế?"
"Là Phán Phán phát hiện ra đấy." Dương Dương còn chỉ vị trí: "Ở đằng kia kìa, hái xong lại thấy, hái xong lại thấy."
Mấy người anh nhìn về nơi cậu chỉ, trong mắt đều lộ vẻ nghi ngờ.
Rõ ràng, họ cũng thắc mắc tại sao ở đó lại có nhiều quả mâm xôi như vậy.
Nhưng thắc mắc thì thắc mắc, anh Hai thấy không còn sớm, nhắc nhở: "Đi thôi, về nhà trước đã, ông bà đang lo đấy."
Hai người anh lớn mỗi người xách một thứ, Dương Dương và anh Tư thì dắt Phán Phán đi sau.
Dương Dương hào hứng kể lại chuyện họ đi hái quả, cuối cùng khi qua cầu, cậu nhớ ra chuyện xảy ra trước lúc đó.
Cậu vội vàng kể lại cho ba người anh nghe.
"Cái gì, thằng Nhị Bảo bắt nạt Phán Phán á?" Anh Ba vừa nghe xong liền nổi giận.
Dương Dương vội gật đầu: "Đúng vậy, nó còn đánh Phán Phán nữa, Phán Phán khóc mãi. Các anh xem này, mặt em cũng bị nó với thằng Đại Tráng đánh."
Mấy anh em nhà này trước nay rất bênh người nhà, nên trẻ con trong làng thường không dám bắt nạt họ khi có các anh ở nhà. Nếu có mâu thuẫn thật, chúng nó cũng phải kéo bè kéo cánh đến đánh hội đồng.
Dương Dương bình thường ở nhà một mình, bị đánh cũng không sao, vì cậu sẽ tìm cơ hội đánh trả.
Nhưng hôm nay Nhị Bảo lại đánh cả em gái cậu, Dương Dương tức không chịu nổi nên mới mách các anh.
Mà các anh nghe chuyện như vậy, dĩ nhiên cũng tức điên lên.
Thế là, bốn anh em đặt mấy giỏ quả xuống nhà, dặn Phán Phán ở yên đó, rồi cả bốn người lao thẳng ra ngoài.
Họ phải đi dạy cho Nhị Bảo và Đại Tráng một bài học, ra mặt vì em gái!
"Ấy, đi đâu đấy?" Bà cụ Trần vừa nghe thấy tiếng bọn trẻ, vừa bước ra đã thấy chúng nó chạy đi.
"Bà ơi, bọn con về ngay!" Không biết là ai đã hét lên một tiếng.
Phán Phán đứng ở cửa, nhìn bóng lưng các anh khuất dần, rồi lại nhìn bà nội từ trong nhà bước ra.
Thấy chỉ có một mình Phán Phán, bà cụ Trần hỏi: "Phán Phán, các anh con đi đâu thế?"
"Con... con không biết ạ."
Các anh không nói.
Chỉ bảo ra ngoài một lát, dặn cô ở nhà, không cho đi theo.
Bà cụ Trần biết mấy đứa cháu mình nghịch ngợm, nhưng cái làng này bé tí, chúng nó cũng không gây ra chuyện gì to tát được nên cũng không quản.
Sự chú ý của bà nhanh chóng bị thu hút bởi đống quả mâm xôi trên đất.
"Ối chà, hái ở đâu mà nhiều thế này?" Bà cụ Trần nhấc một giỏ lên, kinh ngạc nói.
Sau đó, bà lại hỏi Phán Phán: "Đây là con với anh đi hái về à?"
Lúc nãy thằng cháu út nói dắt em gái đi hái quả, không ngờ lại hái được nhiều đến thế?
Bà cụ Trần không tin, còn dùng tay bới bới trong giỏ xem, nghĩ bụng chắc bên dưới không phải là quả mâm xôi mà là thứ khác, chứ làm sao có nhiều được như vậy.
"Chà, toàn là quả thật này."
Bà cụ vừa nói vừa nhìn sang thùng nước bên cạnh, thấy bên trong cũng toàn là quả, không lẫn chút tạp vật nào.
"Hái ở đâu mà nhiều thế hả con?" Bà cụ Trần nhìn Phán Phán, tò mò hỏi.
"Con với anh hái ở trên núi ạ."
Phán Phán còn chỉ cho bà ấy một hướng: "Ở đằng kia ạ."