Gian nhà phía đông là nhà kho, từ sau khi cha mẹ Hoắc Thành Dã qua đời căn phòng đó không còn ai ở. Bên trong hiện tại vẫn còn đặt những bộ bàn ghế chưa kịp chuyển đi, chất thành từng đống ở góc nhà.
Trên những bộ bàn ghế đó có treo những tấm vải đỏ, là những thứ đã dùng để chiêu đãi khách khứa trong đám cưới của anh và Ngu Nhụy Châu.
Sắc đỏ này giờ đây trông đặc biệt chói mắt. Hoắc Thành Dã liếc qua, nghĩ rằng sáng mai sẽ trả lại cho người ta rồi miễn cưỡng dời tầm mắt.
Anh xắn tay áo lên, bắt đầu đổ nước vào chậu tắm.
Gian nhà phía đông ngày thường không đốt giường đất, cũng không có người ở nên rất lạnh lẽo, nhiệt độ cũng thấp hơn gian nhà phía tây.
Nhưng hôm nay Ngu Nhụy Châu đã đốt giường đất, mà nồi nước nóng lại được đun ở bếp lò thông với gian phía đông nên trong phòng cũng ấm hơn một chút.
Chỉ là Hoắc Thành Dã vốn không để ý đến những chuyện này. Thời tiết ngày càng ấm lên, dù nhiệt độ trong phòng có hơi lạnh một chút cũng không sao.
Anh dùng xô nước múc nước nóng đổ vào chậu tắm, một xô nước lớn anh xách lên không tốn chút sức lực nào.
Ngu Nhụy Châu đứng bên cạnh quan sát rất rõ. Khi Hoắc Thành Dã xắn tay áo, để lộ ra cánh tay, chỉ cần anh hơi gồng sức là những đường gân xanh hiện lên rõ mồn một. Cánh tay thô tráng, rắn chắc, những đường gân xanh uốn lượn theo cơ bắp, toát ra một cảm giác đầy sức mạnh và khí chất hoang dã gần như ập vào mặt.
Ngu Nhụy Châu trước đây cứ nghĩ mình thích kiểu người có cơ bắp mảnh mai, giờ đây mới phát hiện ra kiểu cơ bắp rắn chắc màu lúa mạch, tràn ngập hơi thở hoang dã này cũng rất hấp dẫn.
[Ừm... Đẹp trai phết.]
Ánh mắt vi diệu của cô dừng lại trên người Hoắc Thành Dã, trong tay thong thả cầm khăn lông lau tóc.
Hoắc Thành Dã không hề hay biết Ngu Nhụy Châu ở sau lưng đang soi xét mình như thế nào. Anh pha nước cho vừa, rồi đóng cửa lại, từ từ cởi cúc áo ngâm mình vào chậu tắm.
Lúc cởi quần áo, Hoắc Thành Dã còn không dấu vết liếc nhìn cửa, xác nhận cửa đã được anh đóng chặt, rèm cửa cũng đã kéo lên lúc này mới thu hồi tầm mắt.
Bên ngoài không có động tĩnh gì, nhiệt độ nước rất vừa phải. Hoắc Thành Dã ngâm mình trong chậu tắm, rõ ràng là những thứ rất quen thuộc trước đây, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác không giống như những lần trước.
Lúc anh mang chậu tắm này qua, đáy chậu vẫn còn vệt nước, bên trong vẫn còn ẩm, hẳn là dấu vết Ngu Nhụy Châu để lại sau khi tắm.
Giờ đây anh ngâm mình trong đó, nhắm mắt lại mũi dường như ngửi thấy một mùi hương khác lạ.
Có chút thơm giống như mùi cánh hoa, nhưng lại không hoàn toàn giống, một mùi hương rất dễ chịu...
Hình như là mùi hương trên người Ngu Nhụy Châu.
Hoắc Thành Dã lập tức mở mắt ra, siết chặt lòng bàn tay đôi môi mỏng mím chặt.
Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, Ngu Nhụy Châu dường như đã để lại dấu vết ở mọi ngóc ngách trong nhà, ngay cả chậu tắm này cũng có thêm mùi hương của cô.
Hoắc Thành Dã có chút bực bội nhưng chậu tắm này vốn không phải chỉ có mình anh dùng, anh cũng không thể nói gì, đành phải đè nén cảm xúc trong lòng cau mày tiếp tục ngâm mình trong đó.
Vừa lúc này, cửa đột nhiên bị gõ vang lên.
Giọng nói nhẹ nhàng của Ngu Nhụy Châu từ ngoài cửa vọng vào.
“Hoắc Thành Dã, em vừa mới quên mất có chút đồ chưa đưa cho anh, em vào một chút nhé!”
Giọng Ngu Nhụy Châu rất nhẹ, nhưng Hoắc Thành Dã lại lập tức ngẩng mắt lên siết chặt chậu tắm.
Lúc này anh đang ngâm mình trong chậu tắm, trên người vẫn không mặc gì cả. Mặt anh lập tức đen lại, lạnh giọng cố gắng ngăn cản: “Đợi đã...”
Đúng lúc này, xưởng đá gần đó phát ra một tiếng nổ lớn, vừa hay che đi tiếng nói của anh.
Hoắc Thành Dã không chắc Ngu Nhụy Châu có nghe thấy tiếng từ chối của mình không, vừa định nói lại lần nữa thì đã phát hiện cửa mở.
Ngu Nhụy Châu đẩy cửa bước vào, trong phòng hầm hập nhiệt độ khá cao. Cô vừa bước vào đã nhìn quanh hai bên, rồi mới chậm rãi dừng ánh mắt ở thùng nước tắm.
Nhìn thấy dáng vẻ phòng bị của Hoắc Thành Dã, Ngu Nhụy Châu bật cười thành tiếng:
“Làm gì mà căng thẳng thế, chúng ta không phải là vợ chồng sao? Em vào đưa đồ cho anh thôi mà, có phải làm gì khác đâu.”
Thấy Hoắc Thành Dã cả người cơ bắp căng cứng, cũng không vì những lời này của cô mà thả lỏng cảnh giác, Ngu Nhụy Châu hơi đến gần một chút, đôi môi đỏ mọng cong lên: “Hay là... anh đang mong đợi em thật sự làm gì đó?”
Hoắc Thành Dã ngâm mình trong thùng gỗ, hơi nóng bốc lên khiến da anh hơi ửng hồng có chút nóng lên.
Ngu Nhụy Châu cúi mắt liếc nhìn thùng nước, đen ngòm bên trong còn đậy một chiếc khăn lông, không nhìn rõ hình dáng, chỉ có thể nhìn thấy một chút xương quai xanh lộ ra bên ngoài.
Đầu ngón tay cô chậm rãi đặt lên cổ của Hoắc Thành Dã, cảm giác hơi lạnh khiến cho làn da đang nóng lên của Hoắc Thành Dã có thể cảm nhận một cách rõ ràng.
Cả người anh run lên, đồng tử đen láy lúc này càng đậm đen như mực.