Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 27

Trước Sau

break

Một bàn tay to lớn nóng rực đột nhiên vươn ra từ trong thùng nước, nắm chặt lấy cổ tay Ngu Nhụy Châu.

Hoắc Thành Dã lạnh mặt: “Cô ra ngoài trước đi.”

Ngu Nhụy Châu không bị anh dọa sợ, ngược lại còn toe toét cười, hơi nghiêng đầu, giật giật cổ tay, hờn dỗi nói:

“Anh làm đau em rồi, Hoắc Thành Dã. Em định giúp anh kỳ lưng, không có người giúp thì làm sao cọ được phía sau chứ, xem anh kìa còn hung dữ với em."

Cô len lén xoay bàn tay, dùng ngón tay thon dài gãi nhẹ vào lòng bàn tay Hoắc Thành Dã.

Vốn dĩ sắc mặt Hoắc Thành Dã đen kịt, trong lòng có một bụng lời muốn nói, anh muốn trách mắng Ngu Nhụy Châu không biết xấu hổ, muốn trách mắng cô đột ngột xông vào. Nhưng bị Ngu Nhụy Châu nói một câu, bị một cái cào nhẹ vào lòng bàn tay, đồng tử anh đột nhiên co lại tay như bị điện giật nhanh chóng buông ra.

Sắc mặt Hoắc Thành Dã cũng không biết là do hơi nóng hay vì lý do gì khác.

Hai tai anh hơi ửng hồng nhưng vẻ mặt lại như thể tức giận quá độ, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm Ngu Nhụy Châu, ngực phập phồng kịch liệt: “Ngu Nhụy Châu, cô!”

Ngu Nhụy Châu không trêu anh nữa.

Cô sợ Hoắc Thành Dã bị tức đến mức không thèm nói chuyện với cô, như vậy sau này sẽ không còn vui nữa.

Vì thế, Ngu Nhụy Châu lùi lại một bước, mỉm cười thong thả đưa đồ trong tay cho anh.

“Được rồi, thật ra em đến đưa đồ cho anh: xà phòng, dầu gội, một cái để tắm, một cái để gội đầu thơm lắm. Thấy đồ anh dùng trước đây sơ sài quá, hôm qua em đặc biệt mua về anh dùng thử xem."

Trời mới biết lúc cô dọn dẹp nhà cửa, nhìn thấy những đồ dùng sinh hoạt của Hoắc Thành Dã, cô đã kinh ngạc đến mức nào.

Tuy biết đây là những năm 80 nhưng sống cẩu thả đến mức này thì cũng chịu. Khăn mặt đã giặt đến bạc màu, thậm chí có chỗ còn rách, đồ dùng để tắm gội thì càng không có gì. Ngoài một túi bột bồ kết để giặt quần áo ra thì không còn gì khác, gội đầu hình như anh cũng dùng thứ này, vì Ngu Nhụy Châu không thấy thứ gì khác trong nhà.

Xà phòng và dầu gội đều là Ngu Nhụy Châu dùng tiền riêng của chủ cũ mua. Lúc mua còn có chút xót vì những thứ này cũng không rẻ, nhưng nghĩ lại thịt kho sắp có thể kiếm tiền cô cũng không còn xót nữa.

Nghĩ đến số tiền bán thịt kho kiếm được, Ngu Nhụy Châu cười một tiếng, rồi quay người nhanh nhẹn rời đi giúp Hoắc Thành Dã đóng cửa lại.

Cô cứ thế đi rồi, đi một cách dứt khoát, chỉ còn lại Hoắc Thành Dã ngâm mình trong thùng gỗ, mặt không biểu cảm cứng đờ ở đó. Hơn nửa ngày mới hoàn hồn lại, mặt căng như dây đàn bàn tay siết chặt thành thùng gỗ.

Hoắc Thành Dã: “...”

Anh nặng nề thở ra một hơi, tâm trạng phức tạp nhìn xà phòng thơm và dầu gội mà Ngu Nhụy Châu mang đến.

Bánh xà phòng thơm hơi làm ướt một chút trong lòng bàn tay, tạo ra một ít bọt, tỏa ra mùi thơm không giống như những thứ anh dùng trước đây.

Bên cạnh lọ dầu gội đầu tỏa ra mùi hương giống trên người Ngu Nhụy Châu, cũng giống y hệt như mùi hương trong chậu gỗ lúc nãy.

Tâm trạng anh không hiểu sao càng thêm bực bội.

[Sao cứ có cảm giác Ngu Nhụy Châu đang dần dần nắm thóp mình thế nhỉ? Là cố ý sao, hay là... là ảo giác của bản thân?]

Sau việc Ngu Nhụy Châu đột nhiên xông vào lúc trước, nên trong suốt quá trình tắm rửa, mắt Hoắc Thành Dã luôn nhìn chằm chằm vào cửa.

Chỉ cần có chút động tĩnh là anh lại nhanh chóng ngẩng đầu lên. Nhưng trong không khí chỉ có tiếng nước và tiếng củi cháy lách tách trong bếp lò, ngoài ra tất cả đều rất yên tĩnh, Ngu Nhụy Châu cũng không hề xông vào lần nữa.

Hoắc Thành Dã thu hồi tầm mắt, bàn tay đang siết chặt thành thùng gỗ cuối cùng cũng từ từ buông lỏng ra.

Trong lòng có một cảm xúc khó nói thành lời.

Nhưng Ngu Nhụy Châu dường như cố tình trêu tức anh, ngay khi anh vừa hơi yên lòng thì cô lại đột nhiên lên tiếng:

“Đúng rồi Hoắc Thành Dã, lúc nãy em quên hỏi anh có cần em giúp kỳ lưng không?”

Giọng nói cười cợt và nhẹ nhàng vang lên rất gần, như thể cô đang đứng ngay ngoài cửa. Hoắc Thành Dã hít sâu vài hơi, rồi nặng nề mở miệng: “Không cần.”

“Đừng vào.” Anh cố tình nhấn mạnh.

Bên ngoài, Ngu Nhụy Châu khẽ cười thành tiếng: “Em không có ý gì khác đâu, chỉ là nghe người ta nói người có cơ bắp thì khó cọ lưng, vì không sờ tới được mảng da phía sau lưng, nên mới muốn giúp đỡ. Nếu anh nói không cần thì thôi vậy.”

Tiếng bước chân của cô nhanh chóng vang lên, dường như thật sự rời đi qua trở về phòng.

Chỉ để lại Hoắc Thành Dã trong phòng đang ngâm mình trong thùng nước, mặt không biểu cảm chìm vào trong suy nghỉ.

Không sờ tới được lưng?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương