Nhiệt độ nước trong thùng rất vừa phải, làn da màu lúa mạch của Hoắc Thành Dã bị ngâm đến hơi ửng hồng. Chỉ cần cử động nhẹ cơ bắp liền căng lên, những đường cơ trôi chảy và đầy sức mạnh còn lăn tăn những giọt nước.
Những giọt nước đó từ mái tóc ướt sũng chảy xuống lướt qua cơ ngực cường tráng, qua tám múi cơ bụng, sau đó đến đường nhân ngư và cơ cá mập rồi nhanh chóng hòa vào làm một với nước trong chậu tắm.
Hoắc Thành Dã cau mày, đưa hai tay ra sau lưng sờ soạng.
Rồi anh khựng lại, phát hiện mình thật sự không thể sờ tới được.
Bởi vì cơ bắp quá to nên chỉ cần cử động nhẹ, bắp tay cũng căng lên theo, cơ bắp càng to thì càng bất tiện.
Anh sờ soạng nửa ngày, rồi nhanh chóng từ bỏ hành vi trẻ con này với vẻ mặt không cảm xúc.
Anh việc gì phải nghe lời Ngu Nhụy Châu rồi tích cực làm theo chứ. Chỉ là một mảng lưng thôi mà, không cọ được thì thôi, huống chi cũng không phải không thể dùng dụng cụ hỗ trợ
Hoắc Thành Dã mím môi, bực bội nhăn chặt mày.
Càng sống càng thụt lùi.
...
Bên ngoài, Ngu Nhụy Châu lặng lẽ nghe ngóng động tĩnh phòng bên, không còn nghe thấy giọng của Hoắc Thành Dã nữa cô nhướng mày đôi, môi đỏ mọng khẽ nhếch:
“Thật là không biết điều, mình chỉ có ý tốt muốn giúp kỳ lưng không biết ơn thì thôi!”
Cô buông tay nghĩ đến lúc nãy đi vào, liếc nhìn hai cái mặt nước đen kịt không nhìn rõ lắm, cũng không biết rốt cuộc tình hình thế nào.
Thời nay cưới hỏi mù mờ thế này thật sự cũng không tốt, cũng không biết đối tượng rốt cuộc ra sao mà đã gả đi như vậy.
Đối tượng thân thể khỏe mạnh thì còn được, chứ nếu có vấn đề gì...
Ngu Nhụy Châu nhớ trước đây từng nghe nói, mũi của đàn ông càng to thì "chỗ kia" càng khỏe.
Mũi của Hoắc Thành Dã rất cao và thẳng, chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cách nói này cũng chẳng có căn cứ, có lẽ đều là nói bừa không chắc chắn cũng có khả năng là “cây cao bóng cả nhưng quả lại nhỏ”.
Đến đây mới hai ngày ngắn ngủi, thái độ của Hoắc Thành Dã rất kỳ quái. Tuy có nguyên nhân từ người chủ cũ nhưng một cô gái xinh đẹp như cô ngủ chung giường với anh, anh cứ luôn ghét bỏ đẩy cô ra không nói lại còn động một tí là lạnh lùng nhìn cô.
Hỏng rồi, không lẽ thật sự có vấn đề gì à?
Vẻ mặt Ngu Nhụy Châu trở nên kỳ lạ, đôi mắt liếc về gian nhà phía đông.
Thật đáng tiếc, không thể vào xem tình hình cũng không thể kiểm nghiệm.
Haizzz, sao giữa người với người lại không có chút tin tưởng nào thế này, đề phòng cô như đề phòng trộm vậy, thế này không tốt, không tốt.
Ngu Nhụy Châu lắc đầu, tự rót cho mình một ly nước uống sau đó quay lại bưng hết đồ ăn trong nồi lên bàn.
Bữa tối nay cô hâm lại chỗ thịt kho còn thừa, rồi xào thêm ít cà tím ớt xanh, trộn một đĩa dưa chuột, một bàn ăn nóng hổi tuy món ăn đơn giản nhưng đều rất ngon miệng.
Ngu Nhụy Châu cũng đã bận rộn cả ngày, bây giờ cũng đói rồi, Hoắc Thành Dã còn đang tắm cô bèn ăn trước.
Chờ Hoắc Thành Dã tắm xong đi ra, tóc ướt sũng nhỏ nước được anh dùng khăn lông chậm rãi lau khô.
Khi đẩy cửa vào gian nhà phía tây, một mùi thơm thức ăn ập vào mặt. Ngu Nhụy Châu đang ngồi ở đầu giường đất, vừa hay ăn xong miếng cơm cuối cùng trong miệng.
Cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ: “Anh tắm xong rồi à? Em đói nên ăn trước, còn lại đều để dành cho anh cả đấy, anh ăn đi.”
Hoắc Thành Dã cũng thật sự đói rồi, anh “ừ” một tiếng, rồi lên bàn bắt đầu ăn cơm.
Cũng phải nói, từ khi Ngu Nhụy Châu đến bữa ăn trong nhà quả thực đã có sự thay đổi long trời lở đất. Trước đây trong nhà không có gì ăn, về cơ bản đều là nấu một nồi rồi hâm đi hâm lại, ăn cho qua bữa.
Bây giờ đầy bàn đều là những món ăn tươi ngon. Hoắc Thành Dã có sức ăn lớn, ăn rất nhiều, vị giác được thỏa mãn tột độ.
Cũng không biết có phải vì tắm xong nên đặc biệt đói hay không, mà chỗ cơm Ngu Nhụy Châu để lại cho Hoắc Thành Dã lại không đủ cho anh ăn.
Ngu Nhụy Châu trơ mắt nhìn anh xới hết bát này đến bát khác. Đĩa cà tím xào đã hết sạch, nước canh Hoắc Thành Dã cũng không bỏ sót, trực tiếp đổ vào bát chan cơm, rồi trộn cùng nước thịt kho sền sệt, nâng bát lên chỉ một loáng là đã cho hết vào bụng.
Hoắc Thành Dã cũng không chê ngấy, lúc và cơm còn có thời gian gắp dưa chuột trộn. Đĩa dưa chuột trộn đó là do Ngu Nhụy Châu thái sợi dưa chuột, đập tỏi rồi cho thêm ít miến đã nấu vào. Thời đại này hình như chưa có miến dong, miến khoai tây dai dai ăn cũng không tệ, sau khi nêm nếm gia vị thì có vị chua ngọt thanh mát, giòn sần sật giải ngấy càng ăn càng cuốn.
Đĩa dưa chuột trộn đó Ngu Nhụy Châu không ăn mấy miếng, còn lại một đĩa lớn gần như đều bị Hoắc Thành Dã ăn hết.