Một đồng một cân lòng kho quả thực đắt, vì những thứ nội tạng đó bình thường bán rất rẻ.
Nhưng trong nồi của Ngu Nhụy Châu không chỉ có nội tạng heo như gan, ruột, tim, mà còn có cả thịt nạc vai nữa. Thêm vào đó tay nghề cô tốt, giá này cũng coi như là có thể chấp nhận được.
Đây cũng là lý do vì sao hôm nay có không ít người đến mua lòng heo kho của cô.
Chỉ là...
Hoắc Thành Dã nhìn dáng vẻ đầy nhiệt huyết của Ngu Nhụy Châu đang thảo luận về việc buôn bán lòng heo, nhìn thấy sự nghiêm túc và hưng phấn trong mắt cô, anh cúi đầu xuống không nỡ làm cô mất hứng.
Nhưng ngày mai về lại mặt, theo ý của Hoắc Thành Dã đây chính là thời cơ thích hợp nhất để kết thúc cuộc hôn nhân này.
Sớm ngày chấm dứt tất cả mọi chuyện sẽ tốt cho cả hai người họ.
Dù Ngu Nhụy Châu hai ngày nay là giả vờ hay thật lòng, dù cô vì lý do gì mà sau cú ngã đêm hôm đó tính tình lại thay đổi lớn đến vậy thì đối với Hoắc Thành Dã mà nói tất cả những chuyện này thật sự không thể gọi là một cuộc hôn nhân đúng nghĩa được.
Người mà Ngu Nhụy Châu thích là Tống Khánh Sinh, đối tượng cô muốn lấy làm chồng là người như Tống Khánh Sinh. Còn anh chỉ muốn một cuộc sống vô cùng đơn giản, có một người vợ yêu thương, chứ không muốn mỗi ngày đều phải sống trong sự dò xét và nghi ngờ.
Phải mang lòng ác cảm và đề phòng với người vợ mới cưới của mình đây là điều Hoắc Thành Dã chưa từng nghĩ tới trước khi kết hôn.
Điều anh mong muốn chỉ là một cuộc hôn nhân bình dị, đơn giản, vui vẻ là đủ. Vợ hiền con ngoan, hai vợ chồng cùng nhau vun vén cho tổ ấm nhỏ, sống một cuộc đời tốt đẹp, đó chính là nguyện vọng lớn nhất của anh.
Nhưng Ngu Nhụy Châu, rõ ràng không giống những gì anh mong đợi.
Ánh mắt dừng lại trên gương mặt Ngu Nhụy Châu, nhìn thấy vẻ tươi cười của cô và cả hành động kéo kéo vạt áo anh, Hoắc Thành Dã mím môi, giật mạnh vạt áo lại.
Anh lạnh giọng: “Tôi muốn ngủ, ngày mai còn phải dậy sớm. Cô cũng đi ngủ sớm đi.”
Dậy sớm để làm gì, dĩ nhiên là để về nhà cô lại mặt.
Ngu Nhụy Châu ngả người ra sau, khẽ “ừm” một tiếng.
Sau khi tắt đèn, cô nằm song song với Hoắc Thành Dã trên giường đất.
Giường đất được đốt lửa nên rất ấm áp, nhưng đầu óc Ngu Nhụy Châu lại quay cuồng với bao suy nghĩ, trằn trọc mãi không ngủ được.
Vốn dĩ ban nãy, trong đầu cô còn đang nghĩ làm thế nào để dựng lên sạp thịt kho, làm thế nào để quảng cáo và ưu đãi, làm thế nào để bày biện gian hàng cho thật bắt mắt và sau khi lòng heo kho rồi thì còn có cách nào để làm giàu nữa không.
Kết quả là... về lại mặt.
Khó khăn lắm mới tạm thời sống ổn định ở đây, kiếm được những đồng lời đầu tiên, cũng từ tình trạng ngơ ngác lúc mới xuyên không trở nên có chút tự tin. Việc về lại mặt bất ngờ này đã làm gián đoạn kế hoạch của cô.
Bây giờ cô không chỉ có con đường kiếm tiền, những tờ tiền giấy đó đều trở thành lá chắn mang lại an toàn cho cô, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp. Liệu trở về thôn Đại Đông để làm lại từ đầu có dễ dàng hơn bây giờ không?
Nếu thật sự ly hôn với Hoắc Thành Dã cũng không có gì, dù sao không có ai là không thể rời xa ai. Ngu Nhụy Châu cũng qua giai đoạn bỡ ngỡ ban đầu lúc mới xuyên không. Chỉ là ai biết được sau khi về lại mặt sẽ xảy ra chuyện gì, nhà của chủ cũ cũng là một mớ hỗn độn lại phải bắt đầu thích nghi với môi trường mới.
Ngu Nhụy Châu trở mình, thầm nghĩ nếu có thể cho cô thêm vài ngày nữa thì tốt rồi. Ít nhất ở đây kiếm thêm ít tiền, nắm chắc trong tay, dù có ly hôn về thôn Đại Đông cũng không bị rơi vào cảnh tay trắng, mất phương hướng.
Tắm xong cơ thể thường dễ mệt mỏi, Ngu Nhụy Châu cố gắng mở to mắt suy tính cách đối phó cho ngày mai một hồi lâu, cuối cùng tự nhủ: “Giặc tới thì đánh, nước lên thì ngăn”. Thực sự phải ly hôn cũng chẳng có gì to tát với đầu óc và tay nghề này của mình chẳng lẽ không có cách làm giàu khác.
Cô kìm nén những cảm xúc phức tạp trong lòng, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ nặng nề trong bóng tối.
Bên cạnh, Hoắc Thành Dã cũng không ngủ.
Anh nằm im một lúc lâu, mới mở mắt ra nhìn về phía Ngu Nhụy Châu.
Lại phát hiện Ngu Nhụy Châu đã ngủ rồi. Cô gối đầu lên cái gối mền, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn chỉ là lông mày hơi cau lại. Ánh trăng lọt qua khe cửa, gương mặt trắng nõn của cô sáng lên lạ thường, đôi môi đầy đặn mang sắc đỏ mọng.
Cô vẫn đang gối trên chiếc gối đỏ sau ngày cưới còn chưa đổi, vỏ gối còn thêu họa tiết uyên ương vờn nước, giờ phút này bỗng trở nên chói mắt một cách kỳ lạ.