Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 32

Trước Sau

break

Từ góc độ của Hoắc Thành Dã, có thể nhìn thấy chiếc cổ thon dài của cô và cả mảng da thịt trắng như tuyết kéo dài đến tận cổ áo, một màu trắng đẹp đến nao lòng.

Ngu Nhụy Châu dường như sinh ra đã vô cùng nổi bật, trong căn phòng đơn sơ này cả người cô như thể đang tỏa sáng.

Cô không giống người trong thôn của họ, mà giống con gái của những gia đình giàu có hơn.

Cô nên đến thành phố làm vợ của một sinh viên có tiền đồ, chứ không phải ở bên cạnh một người bán thịt heo như anh, ngày ngày bận rộn kiếm tiền sống qua ngày.

Hoắc Thành Dã nhìn chằm chằm cô vài giây, rồi dời tầm mắt đi.

Đêm nay dường như dài hơn mọi khi.

...

Nửa đêm, trời quang mây tạnh bỗng nổi cơn giông.

Từng tia chớp trắng xóa rạch ngang bầu trời, chiếu sáng cả căn phòng. Tiếng sầm ầm ầm vang lên không ngớt, vang dội như thể ngay sát bên cạnh.

Ngu Nhụy Châu vốn đã ngủ nông bị tiếng sấm đánh thức, âm thanh vang dội làm cô tê cả da đầu.

Buổi tối mùa hè để cho mát mẻ nên cửa sổ không đóng. Tiếng mưa rơi tí tách hòa cùng với tiếng sấm ầm ầm đập vào cửa sổ. Ngu Nhụy Châu cảm thấy lạnh, lại cảm thấy tiếng sấm sao mà lớn đến thế.

Cô muốn đứng dậy đóng cửa sổ nhưng tay chân lại tê dại, lạnh ngắt không thể nào cử động được.

May mà Hoắc Thành Dã cũng không ngủ say, anh nhanh chóng bị tiếng động đánh thức. Anh lo lắng cửa sổ chưa đóng, sợ mưa giông sẽ tạt vào nhà làm ướt chăn đệm, nên nhoài người định đóng cửa sổ.

Đúng lúc này, một tia chớp nữa lại lóe lên ngoài cửa sổ, ánh sáng trắng rực rỡ hiện lên cực kỳ rõ ràng trong đêm tối.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Hoắc Thành Dã lại quay đầu nhìn Ngu Nhụy Châu đang ngủ trên giường đất, rồi đột nhiên khựng lại.

Chiếc chăn ở đầu giường đất cuộn tròn thành một cục, Ngu Ngu Nhụy Châu đang co người nằm nghiêng ở đó. Lúc này, theo tiếng sấm từ từ vang lên bên ngoài, chiếc chăn dường như cũng run lên khe khẽ.

Hoắc Thành Dã chần chừ một lúc: “Ngu Nhụy Châu?”

Ngu Nhụy Châu không đáp lại, không biết là ngủ hay là căn bản không nghe thấy, nhưng tần suất run rẩy của chiếc chăn lại đột nhiên ngừng lại.

Hoắc Thành Dã cau mày đắn đo một chút rồi đóng cửa sổ lại. Trong nhà lập tức yên tĩnh, bên ngoài chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách.

Anh nghiêng đầu đến gần dò hỏi Ngu Nhụy Châu: “Cô không sao chứ?”

Trong chăn, trán Ngu Nhụy Châu lấm tấm mồ hôi, mái tóc đen dính vào trán và bên má. Cô nhắm chặt mắt, trông có vẻ khác thường.

Hoắc Thành Dã cau mày đến gần hơn.

Anh không rõ Ngu Nhụy Châu rốt cuộc là đang gặp ác mộng hay bị gì, vừa định lay cô tỉnh dậy, bàn tay mới thăm dò đưa qua chưa kịp chạm vào người thì đã bị cô nắm chặt lấy ngay lập tức.

Ngu Nhụy Châu quay về phía anh, lòng bàn tay đang nắm chặt tay anh vẫn còn hơi run rẩy, ẩm ướt. Hoắc Thành Dã có thể cảm nhận được cảm giác hơi dính mồ hôi từ lòng bàn tay cô truyền đến.

Nhưng đôi mắt cô lúc này lại sáng đến lạ thường.

Đôi mắt đen láy ngấn nước, hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, lồng ngực phập phồng kịch liệt hơi thở có chút gấp gáp.

Hoắc Thành Dã chần chừ: “... Cô sợ sấm à?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngu Nhụy Châu nhăn lại, sắc mặt hơi tái nhợt. Cô không trả lời, chỉ mím chặt môi.

Đột nhiên, bên ngoài lại lóe lên một tia chớp trắng xóa và rất nhanh sau đó, tiếng sấm dữ dội lại một lần nữa vang lên.

“Ầm ầm ầm!”

Tiếng sấm này đặc biệt lớn, gần như muốn nổ tung trên bầu trời, chói tai nhức óc mang đến một cảm giác áp bức cực mạnh.

Lần này, Ngu Nhụy Châu siết chặt tay Hoắc Thành Dã theo bản năng vùi mặt vào lòng anh, hơi thở dồn dập, lòng bàn tay run rẩy, ngay cả tim cũng đập thình thịch.

Hoắc Thành Dã còn chưa phản ứng lại, cơ thể đã theo bản năng đưa tay lên đặt trên đỉnh đầu cô. Đồng tử đen láy của anh mở to đầy kinh ngạc, chút buồn ngủ còn sót lại trong đầu tức khắc tan biến không còn dấu vết.

“Ngu Nhụy Châu?”

Vạt áo anh bị Ngu Nhụy Châu nắm chặt gần như muốn bung ra. Cơ ngực lộ ra hơn một nửa, cơ bắp màu lúa mạch bị ánh chớp ngoài cửa sổ chiếu vào cực kỳ rõ ràng.

Ngu Nhụy Châu rúc sát vào người Hoắc Thành Dã, gần như muốn dán cả cơ thể lên người anh. Cánh tay thon mềm của cô ôm chặt lấy eo anh, gương mặt trắng nõn ngước lên vẫn còn vương những giọt mồ hôi khi nãy, mái tóc ướt sũng.

Hoắc Thành Dã cả người cứng đờ vì khó chịu, anh giơ tay định đẩy Ngu Nhụy Châu ra. Nhưng cùng với tiếng sấm ầm ầm, anh nhìn rõ sắc mặt tái nhợt của Ngu Nhụy Châu trong lòng mình, động tác cũng từ từ chậm lại rồi dừng hẳn.

Giọng Ngu Nhụy Châu run rẩy theo bản năng vì tiếng sấm, nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh giống nói khẽ run:

“Đúng vậy, tôi sợ sấm. Hoắc Thành Dã, chẳng lẽ anh không có thứ gì sợ hãi sao?”

Hoắc Thành Dã không có gì sợ hãi, anh nhíu mày không lên tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương