Do tư thế Ngu Nhụy Châu đang nằm sấp trên người Hoắc Thành Dã, vạt áo anh vừa mới bị cô kéo bung ra Ngu Nhụy Châu thuận thế đặt tay lên.
Tay cô lạnh ngắt, còn cơ thể Hoắc Thành Dã lại nóng hừng hực. Vừa chạm vào, Hoắc Thành Dã đã nhạy cảm kêu lên một tiếng, cơ ngực run rẩy, màu đồng tử cũng trở nên thâm trầm lạ thường. Anh giơ tay định bắt lấy tay Ngu Nhụy Châu.
Nhưng nhớ lại lúc tắm, Ngu Nhụy Châu gan lớn đến mức dùng đầu ngón tay cào nhẹ vào lòng bàn tay anh, sắc mặt Hoắc Thành Dã cứng lại. Anh hít sâu vài hơi, cố nén mở miệng: “Đừng lộn xộn, Ngu Nhụy Châu.”
“Thật ra em tò mò từ lâu rồi, rõ ràng cũng không có thiết bị tập luyện gì nhưng mà dáng người của anh lại tốt đến thế, nhiều cơ bắp như vậy. Sức của anh thật lớn, cơ bắp cũng thật đẹp.”
Trong bóng đêm thăm thẳm, giữa căn phòng chật hẹp đơn sơ, trên chiếc giường đất ở nông thôn, Ngu Nhụy Châu đang nằm trong lòng anh. Cảm giác ấm áp khi da thịt chạm nhau truyền qua hai lớp quần áo mỏng manh. Buổi tối cả hai đều vừa mới tắm xong mùi hương cơ thể giống nhau hòa quyện, biến thành một tín hiệu vô cùng mờ ám.
Tay Ngu Nhụy Châu không bị ngăn cản, thế là cô càng không kiêng nể gì mà lướt xuống.
Trong bóng tối tầm nhìn bị hạn chế, đường đi của những ngón tay càng trở nên khó đoán.
Ngực Hoắc Thành Dã bị đầu ngón tay hơi lạnh khẽ lướt qua, cảm giác nóng và lạnh chạm vào nhau, càng thêm nóng rực như bị lửa đốt.
Cơ ngực anh run lên, đồng tử đen láy đặc quánh như mực, hơi thở dần trở nên nặng nề. Cuối cùng, anh vẫn đưa tay ngăn Ngu Nhụy Châu lại.
Giọng Hoắc Thành Dã có chút khàn, ánh mắt cũng nặng nề cúi xuống nhìn cô: “Sợ sấm muốn dời sự chú ý cũng không cần phải làm như vậy.”
Anh giữ chặt tay Ngu Nhụy Châu lại, một tay nắm chặt cổ tay cô, tay kia ghì cô vào lòng không cho cô cử động lung tung.
Khi lòng bàn tay chạm vào vòng eo thon mềm của cô, Hoắc Thành Dã thoáng ngẩn người, sau đó nhanh chóng mím chặt môi lấy lại bình tĩnh.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ ngày một lớn, từng giọt đập vào cửa sổ. Hoắc Thành Dã mím chặt môi, sắc mặt cứng lại.
Trong phòng, Ngu Nhụy Châu cuộn tròn trong lòng anh. Chưa bao giờ Hoắc Thành Dã cảm nhận rõ ràng như lúc này, cơ thể Ngu Nhụy Châu khác hẳn với anh.
Đó là sự mềm mại chỉ thuộc về một người phụ nữ trẻ.
Đây là một cảm giác vô cùng xa lạ đối với Hoắc Thành Dã - người rất nhiều năm nay chưa từng tiếp xúc gần gũi với phụ nữ.
Mặt anh cứng đờ, siết chặt lòng bàn tay rầu rĩ nghĩ: Cơn giông chết tiệt này bao giờ mới chịu ngừng đây.
Mưa ngoài cửa sổ vẫn trút xuống xối xả, tiếng sấm vẫn rền vang không ngớt. Mỗi lần sấm nổ, cơ thể Ngu Nhụy Châu trong lòng Hoắc Thành Dã lại khẽ run lên.
Điều này khiến Hoắc Thành Dã cảm thấy vô cùng khó xử.
Lúc này anh mới muộn màng nhận ra tư thế của cả hai mờ ám và thân mật đến mức nào. Anh muốn buông tay Ngu Nhụy Châu ra, lại sợ cô sẽ làm ra hành động khác người nào đó, vì thế đành cố nén, nhíu chặt mày nằm im không nhúc nhích.
“Hoắc Thành Dã, anh nắm chặt quá làm em đau.”
Trong bóng tối, giọng nói mềm mại của Ngu Nhụy Châu vang lên: “Biết em sợ sấm rồi thì đừng nắm chặt tay em như thế chứ.”
Đôi mắt như mắt mèo của cô hơi nhếch lên, khi ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Thành Dã, vì khoảng cách lúc này quá gần Hoắc Thành Dã có thể nhìn rõ nốt ruồi son ở khóe mắt cô.
Trong bầu không khí mập mờ lúc này, nốt ruồi son ấy bỗng trở nên quyến rũ lạ thường.
Hoắc Thành Dã quay mặt sang một bên, không muốn nhìn cô, cả người cơ bắp căng cứng, Nhưng rồi anh đột nhiên cảm nhận được bàn tay mình bị Ngu Nhụy Châu nắm lấy.
Sau đó, hai tay cô cứ thế nắm chặt lấy cổ tay anh như đang làm nũng mà nói:
“Anh giúp em bịt tai đi, Hoắc Thành Dã. Tiếng sấm lớn quá, em không ngủ được, em sợ.”
Lúc mới cưới, có người nhìn thấy Ngu Nhụy Châu ngồi trên chiếc xe đạp 28 inch đã nói rằng nhan sắc của cô sinh đẹp như yêu tinh.
Lúc đó Hoắc Thành Dã không để tâm, nhưng giờ phút này, trong đêm mưa giông bị giọng nói của Ngu Nhụy Châu dỗ dành, bị làn da mềm mại của cô chạm vào, bị đôi mắt ngấn nước của cô nhìn không chớp, Hoắc Thành Dã thực sự cảm thấy cô giống như một con yêu tinh từ trong núi bước ra.
Giọng nói ấy nghe mà khiến tai người ta tê dại.
Hoắc Thành Dã sa sầm mặt, cứng rắn đưa tay ra né tránh, không muốn bị cô dắt mũi.
Nhưng khi anh vừa ngẩng đầu định né đi, ngoài cửa sổ lại một lần nữa lóe lên tia chớp cùng với đó là tiếng sấm ầm ầm. Nhìn thấy Ngu Nhụy Châu nhắm chặt mắt, nép trong lòng mình, cơ thể run rẩy sắc mặt tái nhợt, Hoắc Thành Dã cau mày cuối cùng vẫn đưa tay lên.
Đây chắc hẳn là đêm cuối cùng họ ở chung, ngày mai sẽ về nhà lại mặt rồi ly hôn.
Nghĩ như vậy, đôi tay đang lơ lửng trên không cứng đờ không biết nên đặt vào đâu, lúc này nhanh chóng áp lên tai Ngu Nhụy Châu, cố gắng hết sức giúp cô che đi tiếng sấm ầm ầm.