Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 34

Trước Sau

break

Ngoài phòng sấm nổ vang trời, Ngu Nhụy Châu ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.

Bị bịt tai nên đã ngăn đi được phần lớn tiếng sấm, nhưng vì tư thế thân mật kề sát vào nhau lúc này mà tiếng tim đập của hai người lại nghe được đặc biệt rõ ràng.

Gần như chói tai nhức óc.

Cửa sổ đã đóng, những hạt mưa tí tách nện vào khung cửa, mưa ngày một lớn giông bão ngày một nặng hơn.

Trái ngược với bên ngoài, trong phòng lại yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng quả lắc đồng hồ, tiếng hít thở, nhịp tim đập và cả tiếng sột soạt của vải vóc khi cọ vào nhau.

Ngu Nhụy Châu bị bịt tai nên không nghe rõ lắm, nhưng Hoắc Thành Dã lại nghe rất rõ ràng.

Anh nhắm chặt mắt, rồi đột nhiên cả người cứng đờ.

Không vì gì khác, Ngu Nhụy Châu - người đang được anh bịt tai đã dùng hai tay ôm lấy eo anh, gương mặt dụi dụi vào lồng ngực anh, dường như đang tìm một tư thế ngủ thoải mái.

Hoắc Thành Dã ban đầu còn giả vờ không phát hiện, cố gắng hết sức lờ đi mọi thứ nhưng Ngu Nhụy Châu thật sự quá phiền phức, hành động cũng dần dần táo bạo hơn.

Hoắc Thành Dã có thể thông cảm cho tư thế cuộn tròn của cô vì sợ hãi tiếng mưa giông ngoài cửa sổ. Nhưng trong đêm tối, ngoài những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên thì không nhìn thấy chút ánh sáng nào, mọi thứ chỉ có thể dựa vào cảm giác.

Tay Ngu Nhụy Châu thỉnh thoảng sẽ lướt trên eo anh, cảm giác hơi lạnh cùng với hành động đó làm cho vạt áo cuốn lên càng thêm rõ ràng. Tay cô trong lúc Hoắc Thành Dã chưa kịp ngăn lại đã lướt thẳng về phía trước.

Giống như lúc trước, đầu ngón tay chạm vào cơ bụng của anh. Hình dáng từng múi cơ được ngón tay cô lướt nhẹ qua, rồi cả lòng bàn tay cũng áp vào, mân mê qua lại, sau đó tiếp tục di chuyển lên trên.

Hoắc Thành Dã dùng đôi tay đang che tai Ngu Nhụy Châu nhanh chóng nắm lấy lòng bàn tay cô, nghiến răng ngăn lại:

“Đừng lộn xộn, Ngu Nhụy Châu.”

Ngu Nhụy Châu “ừm” một tiếng, khựng lại một chút. Bị anh ngăn lại, cô cũng không tiến thêm nữa.

Nhưng điều khiến Hoắc Thành Dã bất ngờ là, cô dường như quyến luyến hơi ấm từ cơ thể anh, lòng bàn tay lướt qua cơ cá mập và đường nhân ngư trượt dần đi xuống.

Thái dương Hoắc Thành Dã giật thình thịch, mắt thấy lòng bàn tay cô đã đặt lên thắt lưng mình, anh nhanh tay lẹ mắt bắt lấy ấn xuống đệm giường, một lần nữa rít lên:

“Ngoan ngoãn chút đi, Ngu Nhụy Châu!”

“Em có lộn xộn đâu, chỉ là em hơi lạnh thôi mà...”

Giọng cô kéo dài ra nũng nịu như để chứng minh cho lời nói của mình, cơ thể se lạnh của cô áp sát vào lồng ngực nóng rực của Hoắc Dã Thành, tay chân quấn quýt lấy nhau. Vòng eo cô cũng cọ loạn trên bụng anh, mang đến một cảm giác ấm áp.

Ngay cả chân cô cũng gác lên đùi anh, làn da mềm mại quấn lấy anh.

Hoắc Thành Dã nhắm chặt mắt, hơi thở có chút rối loạn gần như cho rằng mình đang bị một con rắn quấn lấy. Nhưng khác với thân rắn lạnh lẽo, cơ thể Ngu Nhụy Châu rất ấm áp.

Anh ngửa đầu ra sau, xương quai xanh và cơ bắp đều căng lên, yết hầu chuyển động, làn da màu lúa mạch rịn ra một lớp mồ hôi ẩm ướt.

Hoắc Thành Dã cảm thấy có chút khô nóng, không biết là do bị Ngu Nhụy Châu áp sát quá hay là do mùa hè quá nóng hay sao.

Anh cố gắng đẩy Ngu Nhụy Châu ra, tay đặt lên eo cô nhưng khi chạm vào vòng eo thon đến không thể tin nổi đầu óc anh lập tức trống rỗng.

Eo của phụ nữ ai cũng thon thế này sao.

Cảm giác còn chẳng to bằng bắp đùi của mình, một vòng là có thể ôm trọn lại còn có cảm giác mềm mại tinh tế thế này...

Hoắc Thành Dã như bị bỏng, vội vàng rụt tay lại, nhất thời không biết nên đặt vào đâu cho phải.

Lồng ngực anh phập phồng kịch liệt vài cái, có chút bực bội.

Đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt của Ngu Nhụy Châu trong lòng mình dần trở nên yên bình rồi chìm vào giấc ngủ, bực bội trong lòng càng thêm mãnh liệt.

Cô quậy cả buổi trời, cuối cùng lại là người ngủ ngon nhất.

Không có sấm sét, chất lượng giấc ngủ cũng tốt, chỉ có anh bị cô giày vò cả buổi, giờ đây không dám cử động sợ mình đánh thức cô dậy chẳng biết sẽ xảy ra chuyện kỳ quái gì nữa..

Hoắc Thành Dã mím môi, quay mặt sang một bên, nặng nề thở ra một hơi không thèm nhìn Ngu Nhụy Châu nữa.

Anh muốn trở về ổ chăn của mình nhưng Ngu Nhụy Châu quấn lấy anh rất chặt, nếu muốn thoát ra mà không đánh thức cô dậy thì gần như không thể.

Hoắc Thành Dã khẽ chạm vào vai Ngu Nhụy Châu, muốn đẩy cô ra nhưng đổi lại là hành động áp sát hơn của cô.

Trong căn phòng đóng kín cửa, nhiệt độ càng trở nên oi bức. Trán Hoắc Thành Dã nổi đầy gân xanh, anh chỉ có thể nghĩ đợi Ngu Nhụy Châu ngủ say rồi mình sẽ dịch về chỗ cũ.

Dù sao cũng là đêm cuối cùng.

Nghĩ như vậy, Hoắc Thành Dã từ từ nhắm mắt lại.

Nhưng tiếng mưa ngoài cửa sổ tí tách như một bài hát ru. Ban ngày làm việc lâu như vậy, buổi tối tắm xong cơ thể đặc biệt mệt mỏi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương