Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 35

Trước Sau

break

Ngày thường giấc ngủ của Hoắc Thành Dã luôn rất nông, trong lòng lại nhiều tâm sự nên chất lượng giấc ngủ rất kém, thường dậy rất sớm và hay bị tỉnh giấc giữa chừng.

Nhưng đêm qua, anh ngủ một mạch đến hừng đông, không gặp bất kỳ ác mộng nào cũng chẳng thấy mệt mỏi. Sáng sớm mở mắt ra, tinh thần sảng khoái, sự mệt mỏi của ngày hôm qua đều đã tan biến sạch sẽ.

Hoắc Thành Dã nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng sớm ban mai vẫn còn hơi âm u, khó mà đoán được mấy giờ. Ngoài trời mưa lất phất, chỉ là không còn xối xả như hôm qua nữa.

Không biết trận mưa này còn kéo dài bao lâu.

Hoắc Thành Dã nhìn ra ngoài cửa sổ vài lần, rồi đột nhiên nhận ra sự khác thường trên người mình. Quay đầu lại, anh nhìn thấy Ngu Nhụy Châu đang ngủ say trong lòng mình.

Cánh tay anh duỗi ra, Ngu Nhụy Châu liền gối lên trên. Cô nằm đối diện với Hoắc Dã Thành, cuộn tròn trong lòng anh với dáng vẻ ỷ lại. Mắt cô nhắm nghiền, một tay còn đặt trên ngực anh khẽ chạm vào cơ ngực săn chắc.

Hoắc Thành Dã lập tức kinh ngạc, trong mớ suy nghĩ hỗn loạn đột nhiên nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua.

Trong nháy mắt, đủ loại cảm xúc phức tạp ùa về, Hoắc Thành Dã vội vàng ngồi bật dậy, chẳng buồn để tâm có làm Ngu Nhụy Châu thức giấc hay không. Anh rút mạnh cánh tay về, nhanh chóng trở lại ổ chăn của mình, kéo đắp chăn lên người vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng cánh tay bị gối cả đêm đã tê dại như sắp mất đi tri giác, trên người cũng dính đầy mùi hương nồng đậm của Ngu Nhụy Châu.

Lúc trước ở bên cạnh Ngu Nhụy Châu, chạm vào đâu cũng ấm áp nhưng khi trở về ổ chăn của mình, cả đêm không có ai nằm lại bị gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, tất cả chỉ còn lại một cảm giác lạnh lẽo.

Hoắc Thành Dã nhắm mắt nằm một lúc mới bình tĩnh lại được.

Sao có thể như vậy.

Anh nhắm chặt mắt định giả vờ ngủ nhưng bây giờ không thể nào giả vờ được nữa.

Trong lòng đủ loại cảm xúc phức tạp ùa về, Hoắc Thành Dã quay đầu nhìn Ngu Nhụy Châu bên cạnh, rồi dứt khoát ngồi dậy bắt đầu mặc quần áo.

Quả nhiên ly hôn sớm vẫn một chút thì tốt hơn.

...

Trời vừa tờ mờ sáng, Tạ Trì ngáp dài mở khóa cửa hàng thịt. Mắt nhắm mắt mở vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Hoắc Thành Dã từ ngã tư đường đi tới, có chút bất ngờ.

“Anh Hoắc, chào buổi sáng! Sao hôm nay anh đến sớm thế.”

“Đến lấy ít thịt, coi như là quà về lại mặt.”

Trên chiếc xe đẩy nhỏ của Hoắc Thành Dã là một con heo trắng hếu, nặng trĩu mà anh vừa mới làm thịt xong, chất đầy cả xe.

Đây là con heo anh đã chọn từ chuồng lúc sáng sớm rồi đem đi mổ ngay.

Tuy rằng anh không có thiện cảm gì với Ngu Nhụy Châu nhưng dù sao hai nhà cũng từng có hôn ước từ bé. Về lại mặt mà đi tay không đến nhà cha mẹ vợ thì cũng không hay, nên anh cố tình dậy sớm chuẩn bị lấy ít thịt ngon mang qua.

Anh dừng chiếc xe đẩy nhỏ ở cửa giúp Tạ Trì kê lại quầy hàng.

Lại nghe Tạ Trì kinh ngạc nói: “Về lại mặt? Không được đâu anh Hoắc, không đi được đâu. Đêm qua trời mưa to như thế lại còn sấm chớp đùng đùng, con đường núi gần đây của chúng ta bị sạt lở một đoạn rồi, tạm thời không đi được đâu.”

“Nhị Tiểu trong thôn mình cũng mới cưới vợ mấy hôm trước, sáng nay nó định đưa vợ đi qua con đường đó mà không được cuối cùng đành phải quay về, nói là hôm khác sẽ về sau. Anh Hoắc không biết sao? Sáng nay em vừa dậy đã nghe người ta ngoài cổng thôn bàn tán chuyện này rồi.”

“Rắc!”

Chiếc quầy gỗ vốn cũ kỹ, giờ đây cái chân quầy phía Hoắc Thành Dã đang giữ trực tiếp bị bẻ gãy, vết gãy còn cả đống dằm gỗ.

Hoắc Thành Dã lạnh mặt mím chặt môi, nhìn chằm chằm xuống đất một hồi lâu rồi mới dọn quầy hàng ra ngoài: "Lát nữa tôi sẽ tìm một cái chân gỗ khác kê vào.”

Tạ Trì: “À, vâng vâng...”

Cậu ta gãi đầu, lúc này mới muộn màng nhận ra trận mưa làm tắc đường núi này có ý nghĩa gì.

Hoắc Thành Dã và Ngu Nhụy Châu vốn có thể ly hôn hôm nay nhưng bây giờ đường núi bị sạt lở không về được, nếu muốn về không biết phải đợi đến ngày nào, lại phải kéo dài thêm một thời gian nữa.

Ôi trời, chuyện này...

Tạ Trì không nhịn được mở miệng:

“Thật ra... em thấy chị dâu cũng khá tốt. Anh Hoắc xem, trước kia bên cạnh anh không có chị dâu, ăn toàn là cơm nguội dưa muối về nhà cũng không có người quan tâm. BâyGiờ chị dâu vừa hiền lành lại hết lòng vì anh, giúp anh mắng mấy đứa đọc đồng dao chọc anh, còn làm đồ ăn ngon cho anh nữa. Chị ấy thật sự rất tốt, hai người cứ thế sống với nhau hòa thuận cũng không phải không được..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương