Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 36

Trước Sau

break

Tạ Trì nói được nửa chừng thì im bặt, vì cậu ta nhìn thấy ánh mắt của Hoắc Thành Dã đang nhìn mình, đồng tử đen láy lạnh lùng nhìn mà khiến người ta sợ chết khiếp.

Tạ Trì nhanh chóng sửa miệng: “Được được được, anh Hoắc em nói sai rồi. Chị... à không, Ngu Nhụy Châu cô ta tính cách kỳ quặc, nhân phẩm tồi tệ kiêu căng tùy hứng lại độc mồm độc miệng, coi thường người khác còn đối xử với anh như vậy. Khoảng thời gian qua chắc chắn chỉ là giả vờ mà thôi, cô ta không phải người tốt ly hôn là đúng rồi đấy!”

Tạ Trì vốn tưởng nói như vậy Hoắc Thành Dã sẽ nguôi giận, nhưng nào ngờ sau khi cậu ta nói xong, vẻ mặt của Hoắc Thành Dã lại càng khó coi hơn.

Tạ Trì: “?”

[Trời ạ, rốt cuộc mình phải nói thế nào mới vừa lòng anh ấy đây! Mà nói cho cùng thì cuộc hôn nhân của hai người họ thì có liên quan gì đến mình chứ.]

[Cơ mà anh Hoắc từ lúc cưới Ngu Nhụy Châu về hình như cũng có chút thay đổi, cảm xúc dao động lớn hơn thì phải? Trông anh ấy cũng ngày nào cũng căng thẳng, không vui vẻ gì.]

[Nếu cuộc hôn nhân này thật sự khiến anh ấy không thoải mái, vậy thì hai người chia tay cũng coi như chuyện vui cho cả hai.]

Cậu ta thở dài, nghe thấy giọng của Hoắc Thành Dã: “Tôi về trước một chuyến.”

Về làm gì, dĩ nhiên là nói cho Ngu Nhụy Châu biết hôm nay không về lại mặt được.

Ngoài trời vẫn còn lất phất mưa bụi, làm mái tóc đen của Hoắc Thành Dã ướt sũng.

Lúc anh về đến nhà, Ngu Nhụy Châu vẫn còn đang ngủ.

Ánh mắt Hoắc Thành Dã dừng lại trên giường đất, lông mày nhíu lại.

Tư thế ngủ của Ngu Nhụy Châu thật sự quá tệ, trước đây anh không để ý, bây giờ nhìn lại hơn nửa chăn bị cô cuộn vào lòng chỉ có một góc là đắp trên người, vỏ gối còn bị xoắn xuống dưới cổ.

Hoắc Thành Dã nhìn thêm một lúc, cố gắng dời mắt đi múc nước rửa tay. Kết quả là lúc rửa tay xong quay lại, chăn vẫn chưa được đắp tử tế trên người cô, một góc còn bị cánh tay cô đè lên.

Anh đứng bên giường đất nhìn hồi lâu, nắm tay siết chặt cuối cùng vẫn không nhịn được.

Anh nhoài người tới, kéo chiếc chăn bị kẹt dưới cánh tay cô ra, đắp lại tử tế lên người Ngu Nhụy Châu.

Lúc này, lông mày Hoắc Thành Dã cuối cùng cũng giãn ra, khóe môi cũng nhếch lên một chút.

Như thế này nhìn thoải mái hơn nhiều.

Nhưng niềm vui chỉ kéo dài trong thời gian ngắn, chăn vừa mới đắp tử tế cánh tay Ngu Nhụy Châu lại đè xuống. Thậm chí rất nhanh sau đó, cô lẩm bẩm nói mớ rồi trở mình, tấm đệm bên dưới cũng trở nên nhăn nhúm.

Hoắc Thành Dã: “...”

Ngu Nhụy Châu đúng là khắc tinh của anh về mọi mặt.

Thật sự kết hôn với Ngu Nhụy Châu, phải chung sống với cô ngày dài tháng rộng chắc chắn anh sẽ bị tức chết mất.

Hoắc Thành Dã cố gắng giúp Ngu Nhụy Châu đắp lại chăn vài lần, cho đến khi cô bị anh làm cho tỉnh giấc, đôi mắt chậm rãi hé mở nhìn anh.

Ngu Nhụy Châu ngáp một cái, dụi mắt nhìn anh: “Hoắc Thành Dã? Anh dậy sớm thế, định về lại mặt à? Đợi em một lát, em đi rửa mặt chuẩn bị ngay.”

Rõ ràng đêm qua cô đi ngủ rất sớm, vậy mà vẫn cảm thấy ngủ không đủ giấc, ngủ một mạch đến tận bây giờ.

Không có đồng hồ báo thức thật phiền phức, tất cả đều phải dựa vào đồng hồ sinh học cá nhân.

Hoắc Thành Dã mặt không biểu cảm nhìn cô: “... Không cần dậy sớm đâu. Đêm qua trời mưa, đường núi bị sạt lở tạm thời không đi được. Chuyện về lại mặt có lẽ phải hoãn lại, khi nào đường núi sửa xong thì mới về được.”

Ngu Nhụy Châu khựng lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Quả nhiên, trên kính cửa sổ và trên mặt đất đều còn sót lại dấu vết của trận mưa lớn đêm qua.

Nhiệt độ ẩm ướt, mặt đất ướt sũng.

Tạm thời không cần phải về, vậy cũng có nghĩa là cô có thể ở đây kiếm thêm ít tiền, có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về con đường sau này.

Ngu Nhụy Châu sờ sờ cằm.

Sấm sét đêm qua quả nhiên không phải là mơ, nhưng sao cô cứ cảm thấy còn có chút ký ức gì đó khác, một cảm giác ấm áp, xao xuyến...

Tạm thời không nghĩ ra, chắc là mơ thôi.

Nhờ tin tức này của Hoắc Thành Dã lòng Ngu Nhụy Châu nhẹ nhõm hơn một chút, tâm trạng cũng không còn căng thẳng như trước.

Cô nhanh chóng đứng dậy gấp chăn, chuẩn bị xuống giường đi rửa mặt lại phát hiện Hoắc Thành Dã vẫn chưa đi, anh cứ đứng ở cửa dùng một biểu cảm vô cùng kỳ quái nhìn cô.

Ừm... lúc mới tỉnh ngủ, biểu cảm của Hoắc Thành Dã cũng lạ lắm, trông có vẻ hơi sa sầm mặt mày.

Cô chắc là không trêu chọc gì anh đâu nhỉ, thật kỳ lạ.

Ngu Nhụy Châu ngẩng mắt nhìn anh: “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì.”

Hoắc Thành Dã đẩy cửa ra định đi ra ngoài, ngừng một chút rồi lại quay đầu lại đôi mắt đen láy dừng lại trên người cô:

“Sau này chăn, nếu không đắp thì cứ xếp lại, nếu không sẽ có nếp nhăn đè dưới thân cũng không thoải mái.”

Ngu Nhụy Châu: “?”

Cô chớp chớp mắt, hơi kinh ngạc nhìn về phía Hoắc Thành Dã, không hiểu sao anh lại đột nhiên nói những lời khó hiểu như vậy.

Hóa ra Hoắc Thành Dã lại là người có tính kiểm soát mạnh như vậy sao? Đến cả chuyện cô đắp chăn thế nào mà anh cũng muốn quản à?

Nhận thấy ánh mắt kỳ lạ của Ngu Nhụy Châu, Hoắc Thành Dã quay đầu lại: “Cứ coi như tôi chưa nói gì đi.”

Anh đẩy cửa rời đi, chỉ còn lại Ngu Nhụy Châu đầy đầu dấu chấm hỏi.

[... Thật khó hiểu.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương